Chương 59: 59
Edit: Mạn Già La
Giờ phút này, trong phòng hội nghị ở Con Mắt Thứ Ba.
Tất cả mọi người đang chậm rãi đợi kết quả, năm phút sau khi mệnh lệnh phóng Apollo được đưa ra, một người đàn ông buộc tóc đuôi ngựa lao vào phòng họp.
“Tình huống sao rồi?” Lion gấp không chờ nổi hỏi.
Người đàn ông tóc đuôi ngựa nói: “Phóng ra thành công, khoảng cách tọa độ cũng chính xác, nếu mục tiêu quả thực có thể dẫn hết thú triều đến đó được thì chúng ta hẳn không cần lo lắng chuyện tiếp theo. Nếu không được, chỉ lãng phí một món vũ khí quý giá.”
“Có cách nào xác nhận tình huống ngay bây giờ không?” Người ngồi ở chỗ cuối cùng hỏi.
Người đàn ông tóc đuôi ngựa tức giận: “Không được, bão tuyết quá lớn, người của chúng tôi căn bản không ra được, trừ khi ông muốn họ đi chịu chết.”
“Nhưng nghĩ theo hướng tích cực thì bão tuyết lần này là một thời tiết nhiệt độ thấp khắc nghiệt hiếm thấy trong mấy chục năm qua, cho dù có dị thú may mắn còn sống sót, nói không chừng cũng sẽ bị chết cóng, cứu chúng ta khỏi rắc rối.”
Bộ phận người trong phòng họp nể tình cười cười.
Nhưng Tiêu Bách không cười, y chỉ nghĩ, bên ngoài lạnh như vậy, cho dù Đường Tiếu có thể sống sót từ trong sóng vụ nổ này, lại nên vượt qua thời tiết lạnh như thế thế nào.
Xác suất còn sống càng thấp.
Cùng lúc đó, nơi khác ở căn cứ.
Rocky và các nghiên cứu viên tiến vào hầm trú ẩn dưới lòng đất dưới chỉ đạo của nhân viên công tác, cậu ta đảo qua những người khác trong phòng, không nhịn được kéo cánh tay nhân viên công tác qua, đưa ra ảnh chụp cho anh ta: “Xin hỏi Đường Tiếu đã trở về chưa, là hôm nay đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, trông thế này, anh có từng nhìn thấy ở bên đây chưa?”
“Không biết,” nhân viên công tác nhìn thoáng qua, lắc đầu, “Chưa thấy qua, nhưng người đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ hôm nay hẳn là đã trở lại hết rồi, khu nội thành bên ngoài đều đã đóng cửa.”
Chỉ hẳn là?
Rocky nhíu mày, dùng vòng tay gửi tin nhắn cho Đường Tiếu, Úc Minh bọn họ thấy thế cũng vội vàng thử, nhưng tất cả tin nhắn đều đá chìm đáy biển.
Loại tình huống này khiến đáy lòng mọi người chùng xuống.
Chỉ cần ở bên trong căn cứ là vòng tay có thể nhận được tin nhắn. Vậy nếu không có tin nhắn, liệu có nghĩa đối phương còn ở bên ngoài hay không?
Đường Tiếu/Đường/Nghiên cứu viên Đường…
Nhất định phải bình an.
......
Giờ phút này, trong hang động cách vụ nổ một đoạn khoảng cách.
Bên ngoài gió tuyết gào thét, Đường Tiếu rúc ở bên người Juntes, hơi thở cũng mang theo sương trắng.
Tuy rằng chỉnh thấp cảm giác đau, nhưng vẫn có thể cảm nhận được rét lạnh, lạnh cóng đến người run bần bật, Juntes đã dùng tảng đá chặn hơn phân nửa hang động, song vẫn khó có thể ngăn cản nhiệt độ giảm xuống.
Bình luận