Chương 67: 67
Edit: Mạn Già La
Từ ngày đó về sau, Đường Tiếu vẫn luôn chạy đến phòng thí nghiệm khác trong trò chơi và hiện thực, làm thí nghiệm, viết luận văn, cuộc sống khô khan rồi lại phong phú.
Việc này trong mắt người ngoài nhìn như không có bất cứ gì khác những gì đã làm trước đây, nhưng dừng trong mắt sợi nấm chứng kiến hằng ngày lại không như thế.
Tiếu Tiếu… hình như có sức sống hơn.
Tuy rằng dáng vẻ vẫn rất mệt mỏi, nhưng ánh sáng rực rỡ trong ánh mắt lại hoàn toàn khác.
Làm Juntes nhớ tới dáng vẻ đối chiến hắn của Đường Tiếu trước đây, tươi mới, tự tin, sức tập trung cực kỳ khủng bố, cặp mắt đen xinh đẹp kia nhìn chăm chú hắn không hề chớp mắt, như thể rốt cuộc không cất chứa được tồn tại thứ hai.
Ực.
Juntes không nhịn được cuộn yết hầu, khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt, sợi nấm khó nhịn mà lay trên mặt đất.
Trở nên thơm ngon hơn so với ngày thường.
Nhưng mà… Juntes nghiêng đầu, là ai đã khiến cậu thay đổi vậy?
Juntes nghĩ như vậy, nên cũng hỏi như vậy lúc đi tìm Đường Tiếu vào tối ngày nọ.
“Thay đổi? Anh suy nghĩ nhiều rồi,” Đường Tiếu một bên ngồi xếp bằng ngồi trên giường tra tư liệu, một bên chiếu lệ thắc mắc của Juntes, hàm hồ nói, “Chỉ là tôi suy nghĩ cẩn thận một ít việc.”
Juntes u oán tiến đến bên cạnh Đường Tiếu, ôm lấy bờ vai cậu, hơn phân nửa người dựa vào trên người cậu, không dựa thật, giống một chú mèo lớn lười biếng đáp móng vuốt trên vai cậu.
Đường Tiếu không có phản ứng.
Thế là Juntes được nước lấn tới mà dựa thật, bàn tay lặng yên từ bả vai trượt xuống, đầu ngón tay trượt từ xương sườn đến vòng eo, véo thật, xoa xoa phần thịt phía dưới cách một lớp vải mỏng, nhiệt độ của cơ thể mà nấm ngụy trang thành thấp hơn một chút so với người bình thường, không có cảm giác rơi vào lò lửa, lại tựa bị bóng tối bao quanh, trong bất tri bất giác đã bị bóng tối nuốt chửng.
Chàng trai sắp bị bóng tối nuốt chửng run lên một chút, rốt cuộc không nhịn được xoay người gạt tay hắn ra, tức giận nói: “Làm gì đấy?”
“Tiếu Tiếu nói dối.” Juntes rầu rĩ nói, “Trước đây Tiếu Tiếu mới không phải như vậy.”
Trước đây lúc có hắn ở đây, Đường Tiếu sẽ chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt khiến nấm kích động, đó rõ ràng là chỉ thuộc về hắn.
Juntes rầu rĩ không vui, hờn dỗi liếc nhìn màn hình của Đường Tiếu, nhưng hiện tại, trong mắt cậu lại toàn là những luận văn thuận ngữ chuyên ngành này.
Nghiên cứu khoa học đã chiếm cứ thời gian đủ nhiều rồi, không cần dày nhiều thêm nữa!
“À, được rồi, xem như đã xảy ra một chút việc đi, tôi cảm thấy nghiên cứu khoa học còn rất thú vị.”
“Chuyện gì?” Juntes truy hỏi.
Đường Tiếu thuận miệng lừa gạt: “Không có gì đặc biệt đâu.”
Bình luận