Chương 136: Ngoại truyện 06: Chuyện cũ
Edit: Mạn Già La
Lúc ‘Đường Tiếu’ nói đến những chuyện cũ này với nấm dải Mobius nguyên sơ, cảm xúc trong ánh mắt nhàn nhạt, dường như đang nói chuyện xưa của người khác.
Trên thực tế có lẽ cũng không khác mấy, ở tuyến thời gian của y, những điều này đã là quá khứ quá xa xăm rồi, hiện giờ đến tâm trạng ngay lúc đó, ‘Đường Tiếu’ cũng gần như quên.
Dù sao nói cho thần những chuyện đó, có lẽ cũng chỉ là… hy vọng có thể được nhớ kỹ.
Có thể nhớ kỹ y, và bọn họ.
“Sau đó thì sao?” Nấm mẹ tò mò hỏi, “Cậu hồi tưởng nhiều lần như vậy, là khi nào dính dáng quan hệ với nấm dải Mobius ở vũ trụ của các cậu?”
“Tôi nghĩ lại…” ‘Đường Tiếu’ nghiêng đầu: “Sau đó cũng tiến hành hồi tưởng rất nhiều lần, nhưng chân chính cứu 428, hẳn là chuyện của hai trăm lần sau đi, không nhớ rõ lắm.”
*
Hồi tưởng lần thứ 231.
“Bên này là phòng thí nghiệm của chúng ta, coi như các cậu gặp may mắn, còn có thể nhìn một lần trước khi thứ ở đây bị xử lý.”
Lại tới nữa.
Đường Tiếu lần này vẫn đi con đường cũ tiến vào nơi này, lại đi lên từ người mới, khi được NPC Babbitt bình thường giới thiệu, hiếm khi để đầu óc trống rỗng, ánh mắt đờ đẫn, như thể chìm vào một vũng bùn tuyệt vọng.
Vua Nấm…
Nghĩ đến Boss cuối này, thì huyệt thái dương Đường Tiếu bỗng đau nhói từng cơn, đã hồi tưởng nhiều lần như vậy, y thử qua nổ hạt nhân, vũ khí sinh hóa mở rộng xử lý, lại hoặc là nghiên cứu virus nhằm vào Vua Nấm, nhưng toàn bộ chấm dứt bằng thất bại.
Gã giống như Boss siêu quy mô trong game, căn bản không được thiết kế khả năng thất bại.
Vũ khí sinh hóa bọn Đường Tiếu nghiên cứu lần trước, phát huy hiệu quả trong giai đoạn cuối chiến tranh, 50% giới nấm ngoài hoang dã bị giết chết, loài người thành công phản công, đang lúc Đường Tiếu cho rằng lần này có thể thắng, thì thiên nhiên thực hiện sự trả thù thảm thiết nhất đối với loài người.
Bởi vì nấm ký sinh thực vật, sau khi chúng nó tử vong, mang đi 50% cây xanh trên thế giới, bão cát và thời tiết khắc nghiệt cuốn sạch loài người còn lại, hệ thống sinh thái bị phá vỡ, mà Vua Nấm lại còn sống, thậm chí tiến hóa ra tính kháng mới, loài người lần nữa thất bại.
Tốc độ tiến hóa của Vua Nấm quá nhanh, còn có cách gì có thể giết chết gã ta?
‘Rầm!’
Đường Tiếu dừng bước, lạnh nhạt nghiêng đầu nhìn thể thí nghiệm dán sát vào tường kính, đôi mắt tròn trịa của đối phương nhìn chằm chằm y, trong mắt lập loè tham lam và khát cầu.
Nghiên cứu viên khác đều bị hoảng sợ, chỉ có Đường Tiếu như thể đã sớm biết vậy, bình tĩnh đứng tại chỗ.
Nó muốn cắn nuốt tôi.
Đường Tiếu nhớ lại thông tin biết được qua hồi tưởng lúc trước.
Trong mấy lần hồi tưởng gần đây, Đường Tiếu sâu sắc ý thức được chỉ dựa vào sức lực của một mình y thôi là không được, bắt đầu liên hệ với những người xuyên việt đó một cách có mục đích, thông qua việc bọn họ có thể tỉnh lại từ hiện thực này liên hệ với chính phủ ở hiện thực, báo cho bọn họ năng lực của mình.
Bình luận