Chương 142: Ngoại truyện 12: Chuyện cũ

Edit: Mạn Già La

Nghe xong chuyện cũ Đường Tiếu kể ra bằng ngữ điệu bình đạm, nấm dải Mobius chìm vào im lặng.

“Câu chuyện sau đó thì khá nhàm chán, người còn muốn nghe không?” ‘Đường Tiếu’ hỏi.

“Dù sao bọn họ vẫn chưa đến, tiếp tục đi, xem như để giết thời gian.”

“Cho dù là để giết thời gian…” ‘Đường Tiếu’ thở dài: “Nhưng câu chuyện sau đó cũng quả thật không có gì xuất sắc, sau khi tôi tỉnh lại từ bệnh viện, gia nhập hạng mục của chính phủ giống lúc trước, lúc sau thì là làm nghiên cứu khoa học.”

“Nhưng khác biệt duy nhất là, lần này, tôi đồng ý ‘Kế hoạch Mồi Lửa’.”

*

Sau khi ý thức được đây là một cơ hội cuối cùng, và vẫn không tìm thấy bất kì hy vọng gì, Đường Tiếu rơi vào tuyệt vọng trong một thời gian ngắn, thậm chí từng không có cách nào làm việc bình thường.

Ảnh hưởng của việc hồi tưởng quá nhiều lần, dường như hoàn toàn bùng nổ trong vòng này, Đường Tiếu rơi vào trạng thái hoàn toàn không thể tập trung thí nghiệm trong khoảng thời gian ngắn, sau khi miễn cưỡng nộp tư liệu ra, y hoàn toàn rơi vào một trạng thái nằm liệt, ngủ đến trời đất tối sầm trong bệnh viện, cả ngày chỉ có hai ba tiếng đồng hồ là tỉnh, thời gian còn lại vẫn luôn đang ngủ.

Loại tần suất này, ba mẹ người nhà, thậm chí người của chính phủ đều vô cùng lo lắng, đổi vài bệnh viện, đều không kiểm tra ra bất kì bệnh gì, trong người Đường Tiếu cũng không có bất cứ vấn đề gì, chỉ đơn thuần, phảng phất như mỗi một giây đồng hồ mở mắt ra đều đang mệt rã rời.

Dường như thể đang bồi thường cho những năm tháng y hồi tưởng không có thời gian nghỉ ngơi vậy, cơ thể không có bất kì vấn đề gì, linh hồn lại sớm đã mệt mỏi không chịu nổi.

Lý Hiểu Y đã mang đến đơn xin ‘Kế hoạch Mồi Lửa’ cho Đường Tiếu dưới trạng huống này.

“… Ngài Lý, tôi nhớ, tôi đã từ chối anh rất nhiều lần rồi”

Một ngày nọ, Đường Tiếu hiếm khi tỉnh táo hai ba tiếng đồng hồ, còn chưa được nói mấy câu với người nhà, đã thấy Lý Hiểu Y xuất hiện ở cửa phòng bệnh.

Ba Đường mẹ Đường tạm thời tránh đi, Đường Tiếu dựa ngồi trên giường bệnh, có chút phiền chán nhìn văn kiện hắn đưa qua.

“Tôi là nhà khoa học, chứ không phải nhà du hành vũ trụ, thay vì chọn tôi, còn không bằng lựa chọn người có hy vọng sống sót trong vũ trụ hơn.”

“Nhưng học giả cũng cần thiết, nếu đến lúc đó thật sự không được, phải có người gánh vác kéo dài hy vọng tiếp tục nền văn minh nhân loại ở quê hương mới.” Lý Hiểu Y nói.

“Vậy xin hãy đi tìm những người khác đi, chắc chắn có người thích hợp và nguyện ý hơn tôi, tại sao phải đến tìm tôi?” Đường Tiếu thật sự không hiểu, y vươn tay, lắc lắc cánh tay truyền đường glucose: “Như anh chứng kiến, tôi bởi vì nguyên nhân không rõ, hiện tại một ngày chỉ có thể tỉnh táo chút thời gian như vậy, còn không biết sau đó có thể chuyển biến tốt đẹp hay không.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...