Chương 146: Ngoại truyện 16: Trăm năm sau

Edit: Mạn Già La

[? Đường Tiếu, giáo sư mới đến của trường chúng ta hả?]

[Cái tên rất quen, dường như có nghe nói ở đâu rồi]

Hạ Tuấn Hoa nhanh chóng gõ chữ [Các cậu đương nhiên đã nghe nói, ở ngay bên trên sách giáo khoa môn chuyên ngành chúng ta mới xem chứ đâu!]

[!]

[?]

[Cậu ngủ ngơ rồi hả?]

[Mơ thấy tiến sĩ Đường Tiếu bước ra từ sách giáo khoa tự mình dạy học cho chúng ta, rất tốt, rất có sáng ý, hóa ra cậu yêu ông ấy như vậy.]

[Hình ảnh jpg]

Hạ Tuấn Hoa lười phản bác gì thêm, cậu trực tiếp vứt ra chứng cứ có lợi nhất, ảnh chụp.

Giây tiếp theo, trong group trực tiếp bùng nổ.

[Gặp ma rồi!]

[… Không phải, ớ? Điều này không khoa học.]

[Này sao không khoa học, có ai từng nói tiến sĩ Đường Tiếu ly thế à?] Hạ Tuấn Hoa cũng chỉ mới suy nghĩ cẩn thận vừa nãy, lúc liên lạc với bạn cùng phòng, còn không quên đi tra xét quá khứ của Đường Tiếu, phát hiện trên một số official website quả thật không có mục người đã rời đi nào.

… A.

Hạ Tuấn Hoa ánh mắt lơ đãng, đây cũng không trách cậu được, dù sao tiềm thức đã mặc định các ông lớn trên sách giáo khoa đều qua đời, hơn nữa cũng qua đã lâu như vậy, dưới tượng đồng còn hàng năm có người thắp hương đặt đồ cúng cầu nguyện thành công.

Chờ đã, đúng vậy, vì sao ông ấy còn trẻ tuổi như vậy?!

*

Đường Tiếu không hề hay biết chấn động của người bên dưới, nhưng cậu có thể đoán được một chút từ trong vẻ mặt của họ, lại không có ý giải thích.

“Người cũng đến gần như đông đủ rồi, như vậy chúng ta bắt đầu nhé.”

Người đến nhiều hơn Đường Tiếu tưởng tượng, ngồi đầy hơn phân nửa phòng học, không chỉ như thế, hàng thứ nhất phía dưới sao ngồi toàn không phải học sinh vậy?

Các giáo sư thông qua hiệu trưởng biết trước được là Đường Tiếu muốn tới giảng bài, vì thế nhanh chóng chạy đến, ánh mắt nhìn Đường Tiếu tràn đầy tò mò và sùng bái.

Bọn họ có thể xem như một nhóm người nghe chuyện xưa của cậu mà lớn lên sau khi Đường Tiếu nổi tiếng, thậm chí rất nhiều người bắt đầu làm nghiên cứu khoa học, sơ tâm khi tiến vào ngành sản xuất này chính là tiến sĩ Đường Tiếu, nhưng chờ bọn họ tiến vào xã hội, đối phương đã không hoạt động nhiều trong giới học thuật nữa, dường như gia nhập hạng mục bảo mật của chính phủ, không thể có cơ hội giao lưu học thuật với ông lớn cấp bậc này, khiến người tiếc nuối.

Mà hiện tại, cơ hội này rốt cuộc bày trước mặt bọn họ, đây còn chờ gì nữa?!

Đường Tiếu: “Đúng rồi, hiệu trưởng của các bạn mời tôi đến để giảng dạy cho người mới vừa tiến vào môn học này, nếu có người đã từng học, hoặc là đã học xong rồi, đừng lãng phí thời gian, trực tiếp rời đi từ cửa sau là được.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...