Chương 31: 31
Chương 31: Là một người rất ngây thơ
Lạc Uẩn chưa tiêu hoá hết thông tin này.
Cậu nhớ trước kia em gái ngửi thấy mùi nước hoa "Lẫm Đông"* kia còn nói đây là mùi của chó con cậu nuôi.
*Lẫm Đông (凛冬)
Ở một mức độ nào đó, đúng là không sai?
Chẳng qua nói cũng thần kỳ, trước kia cậu nhặt người về nhà ở vài ngày, vì sợ em gái lỡ miệng nói cho ba mẹ, Đường Tê sẽ đuổi người đi, nên toàn bộ quá trình cậu đều nối dối em gái. Cậu chỉ nói mình nhặt được một con chó bị thương.
Chó con rất đáng thương, nếu ba mẹ biết thì sẽ đuổi chó con đi, chó con bị thương sẽ không sống nổi.
Lạc Vân rất đơn thuần, em tin cậu chẳng nghi ngờ, giúp cậu giấu ba mẹ. Cứ thế qua vài ngày vẫn không bị lộ, em còn lấy tiền tiêu vặt mua đồ ăn cho con chó.
"Hoá ra thiếu niên trung nhị bị đánh vỡ đầu chảy máu lúc trước là cậu?" Lạc Uẩn cảm thán thế giới thật nhỏ.
Cậu còn nhớ đó là chuyện xảy ra khi cậu còn cấp 2. Đã qua nhiều năm, ký ức đã mơ hồ, về cơ bản chỉ còn nhớ được một chút.
Đó là một chạng vạng cuối thu.
Bầu trời xám đen u ám, mưa rơi tí tách.
Chương trình học cấp 2 không rườm rà. Vì để Lạc Uẩn luôn giữ được thành tích hạng nhất, Đường Tê cũng như bao phụ huynh khác, các lớp phụ đạo, năng khiếu đều sắp xếp đầy lịch cuối tuần cho cậu
Trên đường tan học về nhà, Lạc Uẩn cầm một cây dù trong suốt. Ngày mưa hơi lạnh, cậu đi đại vào một cửa hàng tiện lợi, ăn gì đó để ấm người. Lạc Uẩn ngồi trong cửa hàng, vừa ăn cơm vừa ngắm ngày mưa.
Ống quần người đi đường dính đầy nước bùn, xe cộ trên đường hỗn loạn. Cậu ăn đồ ăn nóng hầm hập, thích ý nheo đôi mắt.
Lạc Uẩn đang chuẩn bị dọn dẹp về nhà sau khi ăn xong, chợt thấy ngoài cửa kính một con chó trắng bẩn thỉu xuất hiện trước mắt cậu.
Nói là chó trắng nhỏ cũng không đúng, vì lông nó dính đầy bùn đất, chỉ có đôi mắt đen tròn xoe tràn đầy năng lượng. Con chó tuy lạnh run bần bật nhưng không tỏ ra đáng thương mà vẫy đuôi với cậu, nó chỉ nghiêng đầu nhìn. Lạc Uẩn cảm thấy dáng vẻ của nó đáng yêu, cậu xoay người mua một ít đồ ăn cho chó.
Bung dù ra ngoài, Lạc Uẩn ngồi xổm xuống đưa thức ăn. Chó con không hề cảm kích, ngược lại còn rung đùi đắc ý tiến một bước dừng một bước. Lạc Uẩn đi bộ chậm rãi theo chó con, cuối cùng dừng lại ở một con hẻm bẩn thỉu u ám.
Đó là một nơi để rác, thùng rác màu xanh đậm, xanh sẫm, đen đỏ đặt cạnh nhau. Bên cạnh thùng rác có một cái sô pha bị bỏ, bên trên có một người nằm.
Chính xác hơn xem thân hình là một nam sinh. Người đó ngửa mặt nằm trên sô pha, tay phải đặt trên trán lộ ra một đoạn cánh tay thon gầy. Trên người cậu ta là một cái áo khoác màu đen che đi hơn nửa khuôn mặt. Chiều dài áo khoác đến eo bụng, cẳng chân rũ bên cạnh sô pha.
Bình luận