Chương 55: 55
Chương 55: Từ hôm nay bắt đầu thích vị dâu tây
Giọng cậu bình tĩnh như cũ, không hề thay đổi.
Cậu không trách Đường Tê không nhận ra mình.
Cũng không khen Lạc Vân giỏi, ngay cả khi cậu mặc đồ nữ và đeo khẩu trang nhưng vẫn nhận ra.
Chỉ là khi cầm ống hút nhìn Đường Tê, nụ cười không lan đến đáy mắt, cảm giác xa cách trên người tăng lên nhiều.
“Con cắm ống hút cho mẹ nhé?”
Giọng điệu Lạc Uẩn bình tĩnh, cậu xé bao bì lấy trà bưởi mật ong rồi chọc xuống, lại đặt vào tay Đường Tê.
Những tiếng hoan hô trong đại hội thể thao hỗn tạp.
Chỉ có nơi họ như ấn nút tạm dừng, không khí như đọng lại.
Lạc Vân cũng không biết nên nói gì, miệng nhỏ hút từng ngụm trà sữa. Em cảm thấy không ngọt, ngược lại còn đắng.
Em không phải kẻ ngốc, vừa nhìn thấy em đã nhận ra anh.
Đôi mắt của anh rất dễ phân biệt, mí mắt mỏng, đuôi mắt vểnh lên, mắt hai mí tiêu chuẩn.
Đặc biệt là cặp mắt kia sáng trong như pha lê, con ngươi hổ phách nhạt màu cũng không thường thấy.
Mắt em màu trà, của anh trai là màu mật ong.
Nhưng mẹ lại không nhận ra được.
Đột nhiên Lạc Vân nghĩ có lẽ ngay lúc đầu em không nhận ra thì còn có thể nói rằng anh mặc đồ nữ gây bất ngờ, nên bọn họ không nhận ra được.
Hỏng ở chỗ đã tạo thành sự tương phản rõ rệt.
Em nhìn mắt anh, bụng đầy nghi vấn mà nghĩ...... rõ ràng là rất dễ nhận ra mà.
Xung quanh yên tĩnh.
Đường Tê siết chặt đồ uống trong tay, trong mắt hiện lên hoảng loạn thất thố, môi bà động đậy.
Nhận ra bà muốn nói chuyện, có thể là biện giải, làm giảm sự xấu hổ hoặc làm nũng xin lỗi con mình.
Lạc Uẩn nhìn mắt bà. Đột nhiên cậu cảm thấy tất cả đều không quan trọng nữa.
Lòng cậu sinh ra chút ít suy nghĩ âm u, có lẽ không để Đường Tê đến xem đại hội thể thao mới là lựa chọn chính xác nhất.
Như thế thì cậu còn có thể tiếp tục tự lừa mình.
Chỉ tiếc tâm ý của Phong Dã đối với cậu.
........ lãng phí mất rồi.
Môi cậu hơi nhếch lên, ngắt lời Đường Tê muốn nói.
“Mẹ nếm thử đi ạ, trong trường có tiệm trà sữa, mẹ không thích uống trà sữa nên con chọn cái này.”
Đường Tê cắn chặt môi dưới, ngón tay siết đến mức hiện lên khớp xương, lẩm bẩm ừ một tiếng.
Phong Dã vất vả chui ra từ đám người, ống tay áo đã bị chen lấn đến mức nhăn nheo. Hắn bước qua chỗ Lạc Uẩn, lười biếng đứng bên cạnh.
Bình luận