Chương 77: 77

Chương 77: Rồi cuối cùng xx của ai to hơn?

Đối mặt nhau, Lạc Uẩn lập tức xấu hổ. Cậu mà xấu hổ là sẽ hiện lên mặt nên khuôn mặt trắng nõn lộ màu hồng hồng.

Dù biết là rất bình thường, nhưng cậu vẫn xấu hổ, ngón tay cuộn tròn: "... Tối qua em không giúp được gì cho anh cả."

Đối diện nhau tốt hơn so với quay lưng lại, Lạc Uẩn hơi cong lưng là sẽ không cảm nhận được quá rõ ràng nữa.

"Hôm qua là hôm qua, hôm nay lại là một ngày mới." Phong Dã biết cậu đang trốn chuyện gì, chạm tay lên bả vai mảnh khảnh của Lạc Uẩn, cảm thấy cậu đang có chút căng thẳng.

Bàn tay dùng sức đẩy về trước, Lạc Uẩn lập tức đỏ tai nhào vào lòng hắn.

Phong Dã cười, một tay vuốt ve khuôn mặt, tiếng cười sàn sạt còn vương chút lười biếng và ngái ngủ khi mới dậy.

"Em có đói không? Để anh gọi dì mang bữa sáng lên nhé. Muốn ăn gì nào?" Phong Dã hơi cúi đầu, ghé sát tai Lạc Uẩn hỏi.

Hắn thò qua khiến pheromone trên người dịu dàng bay đến. Có lẽ do táo ý của kỳ nhạy cảm đêm qua đã giảm bớt nên lúc này Phong Dã mỉm cười, có vẻ không hề để ý.

"Không đói lắm." Lạc Uẩn sờ bụng, sau đó tay Phong Dã cũng phủ lên.

"Em thật sự không muốn ăn gì à?" Phong Dã hỏi.

Lạc Uẩn chớp chớp mắt: "Thật mà..."

Sau đó tay cậu bị Phong Dã nắm lấy, đối phương không nặng không nhẹ ấn vào tay cậu.

Bàn tay bị nắm chặt, lại đối diện với ánh mắt nghiền ngẫm. Lạc Uẩn nhạy bén sinh ra cảm giác nguy cơ, cơ thể căng cứng.

Phong Dã: "Nhưng mà anh đói, làm sao bây giờ?"

Lạc Uẩn mím môi, chưa kịp nói gì thì Phong Dã lại xán lại.

Môi đối phương dán lên phần cổ, có vẻ không dám cắn mạnh nên chỉ hôn đi hôn lại.

Tiếng hít thở của Lạc Uẩn nặng dần, cậu cảm thấy hơi nóng bị luồng gió lạnh của điều hòa thổi đi lại quay trở lại. Mí mắt bắt đầu nóng lên.

Cậu đẩy Phong Dã nhưng không dùng được nhiều sức, phản ứng e lệ ngượng ngùng này càng khiến Phong Dã hôn mạnh hơn.

Nếu không dừng lại, Lạc Uẩn cảm thấy sẽ xảy ra chuyện gì đó mất. Cậu thở phì phò, tìm đại một lí do thoái thác: "Đột nhiên em đói rồi, bọn mình ăn sáng trước đi."

Cậu còn hít thở đứt quãng, vải áo mỏng manh mới cọ hai cái đã nhăn bèo nhèo.

Phong Dã nhìn cậu chằm chằm, một tiếng "ừ" tràn ra từ khóe miệng.

Hắn nhấc tay, bàn tay chậm rãi lau từng vệt nước trên cổ Lạc Uẩn, động tác nhẹ nhàng chậm chạp càng làm tăng lên sự mờ ám.

Lạc Uẩn không hề cảm thấy đây là lòng tốt của hắn, chỉ cảm thấy tay hắn rất nóng. Cậu nắm lấy ngón tay Phong Dã: "Em tự lau là được."

Lạc Uẩn đứng dậy xé giấy lau lung tung, mặt nóng bừng.

Cứ ở chung một chỗ với Phong Dã như thế này thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...