Chương 2: 1. Khách sạn Cá Heo (1)

Thư ký trường quay nói anh ta đã phải chạy những mấy vòng quanh con phố trung tâm thị trấn, cuối cùng cũng chỉ mua được loại bánh ga tô có trang trí bông hoa mẫu đơn hồng to đùng này thôi. Mưa bên ngoài vẫn còn rất lớn, hộp bánh kem ướt sũng. Cái thảm trải đất màu đỏ gan heo của khách sạn Cá Heo cũng ướt sũng. Trần Nhược Khát trốn ở ngoài cửa hút điếu thuốc, đi vào đại sảnh, lúc nào cũng nhìn thấy con mèo chiêu tài trông rất kém chất lượng kia.

Cậu đẩy cửa phòng ở tầng một, người của đoàn phim ngồi hai bên bàn rất náo nhiệt. Ở giữa còn trống hai ghế chính, một là của cậu, cái còn lại đã có người ngồi, là bạn diễn của cậu trong bộ phim này, Hà Gia Hảo. Bọn họ đều mười chín tuổi, sinh nhật chênh nhau ba ngày. Đạo diễn nhìn màn mưa chẳng biết lúc nào tạnh phía trước, vỗ đầu một cái, bảo: "Đi mua cái bánh ga tô đi, cho diễn viên của chúng ta thấy một chút lòng quan tâm chân thành."

Trần Nhược Khát không muốn nhận sự quan tâm chân thành này lắm, cứ như thể sinh nhật thì nhất định phải vui, bạn không thấy vui, người khác cũng sẽ chạy đến chỗ bạn nói sinh nhật vui vẻ. Nhưng Hà Gia Hảo hình như vui thật, cậu ôm món đồ chơi bằng lông nhung mà thư ký trường quay tiện đường mua cho trong vòng tay. Trần Nhược Khát vốn muốn nói, tôi mười chín tuổi chứ đâu phải chín tuổi. Nhưng cậu vẫn còn biết điều, không nói ra, chỉ nhét luôn con gấu bắc cực trắng của mình vào lòng Hà Gia Hảo.

Cậu và Hà Gia Hảo là hai sinh viên đến từ hai học viện điện ảnh khác nhau. Lúc phỏng vấn đã gặp một lần. Đến lúc cùng vào đoàn phim, Hà Gia Hảo còn lịch sự đến chào hỏi cậu. Xe buýt mà đoàn phim thuê chạy cả ngày, đưa họ đến một thị trấn nhỏ hoang vắng. Họ ở lại khách sạn xịn nhất trong trấn, giấy dán hình hoa mẫu đơn trên tường khách sạn đã mốc lốm đốm, trong sảnh chính lúc nào cũng có một mùi đắng ngắt gần như thuốc.

Mấy hôm trước, vòi sen trong phòng Trần Nhược Khát hỏng, cả người cậu dính đầy bọt sữa tắm mà không biết phải làm sao. Sau đó cậu lau người một cách qua loa, chạy sang gõ cửa phòng Hà Gia Hảo mượn nhà vệ sinh.

Bộ phim điện ảnh ít vốn này liệu có thể trở thành một sự mở đầu tốt đẹp cho sự nghiệp diễn xuất của họ hay không, giờ xem ra vẫn là một điều huyền bí khó nói. Trần Nhược Khát nhìn chằm chằm cái bánh kem to dùng kiểu xưa mà ngẩn ra, mãi đến lúc Hà Gia Hảo chạm vào cậu, đưa một ly rượu vang đỏ đến trước mặt cậu.

Trong phim hai người đóng một đôi bạn cùng nhau lớn lên, rồi bởi vì nhiều nguyên nhân mà bước lên những con đường đời hoàn toàn khác nhau. Từ lần đầu tiên diễn chung, Trần Nhược Khát đã cảm thấy, đạo diễn tuyển diễn viên ác thật. Tính cách của cậu đúng là rất giống kẻ làm đủ thứ việc mạo hiểm rồi sau đó phát tài như A Tể, tính cách ôn hoà của Hà Gia Hảo cũng đúng là rất giống A Kỳ ngăn nắp quy củ, đi làm trong một văn phòng. Phim còn chưa quay đến kết, sau khi hai người bạn tốt gặp lại nhau, A Tể và A Kỳ cùng đến căn phòng từng chơi game ngày trước mà ngồi lại, nghĩ đến đủ thử việc trong đời người.

Trần Nhược Khát quay đầu nhìn mưa lớn bên ngoài. Buổi sáng, nơi lấy cảnh bị lún nhẹ, thế nên bọn họ vẫn cứ ở trong khách sạn mãi. Hà Gia Hảo uống một ít rượu, mặt đã ửng đỏ. Lúc cậu tỉnh thì không nói nhiều lắm, nhưng say rồi thì lại bắt đầu lẩm bẩm. Chị Hoa phó đạo diễn lại gần hỏi cậu: "Hà Gia Hảo, em đang nói gì thế?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...