Chương 17: 16. Con Hàu (3)
Đồn đại và chuyện nhảm. Trần Nhược Khát ngồi trong cabin. Máy bay gặp dòng khí nhiễu loạn. Trần Nhược Khát rút dây an toàn ra đứng lên muốn đi vào nhà vệ sinh. Tiếp viên hàng không chạy tới khuyên can cậu: "Thưa anh, hiện tại máy bay đang xóc nảy, xin anh chớ tuỳ tiện rời khỏi chỗ ngồi."
Trần Nhược Khát nhìn cô một cái, ngồi xổm xuống nôn ra.
Nửa tiếng sau, máy bay hạ cánh, trên mạng lập tức truyền tin: Trần Nhược Khát nôn trên máy bay.
Trong sảnh sân bay đầy phóng viên giải trí. Lúc Trần Nhược Khát đi từ thang cuốn xuống, cảm giác như phía trước là cả biển bụi gai đáng sợ. Vô số ánh đèn flash. David tức giận đẩy camera bên cạnh ra. Trần Nhược Khát cúi đầu đếm ô gạch trên sàn nhà. Từ thang cuốn đến cửa ra, tổng cổng 53 ô gạch, cậu đi gần hết nửa tiếng đồng hồ. Bên tai chỉ có thể nghe thấy tiếng của David không ngừng vang lên: "Xin lỗi, nhường một chút, xin lỗi..."
Sau khi lên xe bảo mẫu, David hỏi cậu có muốn về nhà nghỉ ngơi một chút không. Trần Nhược Khát nhắm mắt lại, một lát sau, đột nhiên hỏi David: "Nhỡ cá trong bể thuỷ sinh chết hết rồi thì sao?"
David ngờ vực hả một tiếng. Trần Nhược Khát không nói nữa. Thế nên David cứ lái xe tiếp, không về nhà cũng không đi bất cứ đâu, lái chậm rì trên đường phố. Từ khi xảy ra chuyện đến giờ, Trần Nhược Khát chẳng nói chuyện được mấy. David vốn dĩ cảm thấy việc quay "Con Hàu" sẽ là một bước ngoặt trong sự nghiệp, thậm chí là trong cuộc đời Trần Nhược Khát, có thể sẽ dẫn cậu ra khỏi vũng bùn. Giờ xem ra, lại chìm sâu thêm xuống.
Xe đi không biết bao nhiêu vòng trên đường phố càng ngày càng tối. Trần Nhược Khát bỗng nhiên nói: "Tôi muốn ăn mì của quán cơm Bách Hảo."
_
Tối hôm đó Hà Gia Hảo định kiểm tra trong ngoài quán từ sớm, sau đó đóng cửa, cùng chú hàng xóm ở cùng toà nhà đến phòng khiêu vũ người già. Lúc An Sở Sở nghe vậy, ngoáy tai hỏi: "Cậu với chú hàng xóm, đến phòng khiêu vũ người già? Hà Gia Hảo gần đây cậu đang nuôi dưỡng sở thích kỳ quái gì thế hả?"
Hà Gia Hảo nói: "Tớ nghe chú ấy bảo cũng không tệ mà. Tớ chỉ đi cảm nhận trước cuộc sống về hưu thôi."
Thế nên hôm đó, Hà Gia Hảo đã chuẩn bị đóng cửa hàng sớm. Buổi chiều cậu nghiên cứu cách làm bánh mì mới. Trong phòng bếp vẫn còn mùi bánh mì thơm ngào ngạt. Hà Gia Hảo thở hắt một tiếng, ngổi xổm bên lò nướng nóng hừng hực nhìn vào bánh mì hạch đào mật ong bên trong. Lúc Trần Nhược Khát đi vào từ cửa hông của Bách Hảo, nhìn thấy ngay cảnh tượng ấy. Hà Gia Hảo chống cằm, rất vui vẻ nhìn một cái bánh mì mập ú. Trần Nhược Khát cũng ngồi xổm xuống theo, hỏi cậu: "Cái này ngon không?"
Hà Gia Hảo nói: "Xin đó, hạch đào, mật ong, với bánh mì, ba thứ ngon nhất trên đời đặt cạnh nhau, cứ phải gọi là ngon đến mức..."
Cậu bỗng nhiên ngẩn ngơ nhìn sang Trần Nhược Khát. Trần Nhược Khát hỏi cậu: "Ngon đến mức nào?"
Hà Gia Hảo a một tiếng, hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"
Trần Nhược Khát không nói.
Lò nướng kêu một tiếng, bánh mì nướng xong rồi, Hà Gia Hảo mở nắp lò ra, dùng bao tay lấy một cái bánh mì đặt vào giấy rồi đưa cho Trần Nhược Khát.
Bình luận