Chương 32: 32. Sao dưới đáy thuyền (5) END
Trần Nhược Khát quay show xong chạy về cũng đã nửa đêm. Hà Gia Hảo một mình nằm trên sô pha ngủ mất rồi.
Ở tiệc cưới, Hà Khánh Quốc ngồi bên dưới, Lưu Mỹ Lan ngồi bên dưới, những người bạn thân thiết với Hà Gia Hảo, nhưng cô chú nhìn cậu lớn lên đều ngồi bên dưới. Cậu tuyên bố với họ, cậu là người đồng tình.
Hà Gia Hảo nói xong, đi xuống sân khấu, men theo tường rời khỏi sảnh, đi ra từ cửa lớn Bách Hảo, đứng bên ngoài rùng mình một cái. Cậu vừa run rẩy về nhà, vừa gọi điện cho Trần Nhược Khát.
Lúc Trần Nhược Khát nghe máy, hình như đang ở trong một căn phòng rất bí bách. Cậu khẽ hỏi: "Hôm nay xong việc sớm thế à?"
Hà Gia Hảo vẫn đang không ngừng run rẩy mà khóc, mắt nhìn xung quanh, nhưng chẳng nói lời nào. Trần Nhược Khát gọi cậu: "Hà Gia Hảo?"
Hà Gia Hảo cúp máy.
Trần Nhược Khát đẩy cửa vào nhà, nhìn thấy Hà Gia Hảo đã nằm trên sô pha ngủ mất. Cậu muốn bế Hà Gia Hảo vào trong phòng. Hà Gia Hảo lại tỉnh, còn hơi sụt sịt. Trần Nhược Khát nhìn đôi mắt khóc sưng lên, ôm lấy Hà Gia Hảo. Họ cứ thể ôm nhau ngồi trên sô pha, cũng chẳng nói lời nào. Hà Gia Hảo vốn tưởng mình nói bí mật ấy ra thì sẽ thoải mái hơn nhiều, nhưng đến lúc nói ra rồi mới phát hiện chẳng có gì thay đổi, chỉ là một câu nói thôi, nói hay chưa nói, dường như chẳng hề khác biệt.
Cậu biết sẽ khác chứ, thế giới ngày mai sẽ thay đổi ngay. Nhưng cậu không dám nghĩ kĩ về sự thay đổi ấy.
Trần Nhược Khát bỗng nhiên hôn cổ Hà Gia Hảo, nói: "Tôi có bản phim xem trước, có muốn xem không?"
Hà Gia Hảo ngờ vực nhìn cậu, nói: "Sao lại cho cậu mang về nhà?"
Trần Nhược Khát cũng không trả lời cậu, bắt đầu chuẩn bị chiếu phim trong phòng khách. Cậu chuẩn bị xong, lại vào bếp rót cho Hà Gia Hảo một ly nước. Hà Gia Hảo cầm ly, co chân lên, ngồi dựa vào người Trần Nhược Khát.
Phim chậm rãi bắt đầu. Thế giới lúc rạng sáng trông như thể một bể cá, nước gợn thong dong lưu động. Ống kính chạy qua đường hầm dưới núi, mờ mờ mịt mịt. Trên màn hình hiện ra tên phim, "Sao dưới đáy thuyền".
Hà Gia Hảo liếc nhìn Trần Nhược Khát.
Cảnh tiếp theo, Hà Gia Hảo nhìn thấy mình năm 18 tuổi ngồi trên sân khấu kịch bỏ hoang của thị trấn nhỏ, đợi một người bạn đã hẹn gặp trong điện thoại. Trần Nhược Khát chạy từ đầu ngõ tới, nhảy tới sau lưng cậu, bịt mắt cậu lại.
Hà Gia Hảo gọi: "A Tể."
Nhạc nền là một bản piano chậm rãi kết hợp đông tây. A Tể và A Kỳ mặc đồng phục chạy qua phiên chợ trong thị trấn. Lúc đó bộ đồng phục kia mượn từ học sinh của thị trấn. Hà Gia Hảo nhớ cái áo Trần Nhược Khát mượn mặc còn được chủ nhân viết tên cô bé mình thích lên cổ tay. Đồng phục của Hà Gia Hảo thì rộng quá, cậu thường co tay vào trong ống tay áo, dùng tay áo quăng quật đùa với Trần Nhược Khát. Thế nên Trần Nhược Khát buộc hai tay áo cậu lại.
Lúc A Tể rời khỏi thị trấn, chỉ có A Kỳ đến tiễn cậu. Đối với A Kỳ mà nói, trạm xe bus dài của thị trấn nhỏ như thể điểm kỳ dị trong vũ trụ, ngồi ở đó, phải đi đâu, vừa sợ hãi vừa không rõ. Thế nên cậu chỉ nhìn A Tể đi mất, còn mình mãi mãi ở lại thị trấn nhỏ này. Lúc còn rất nhỏ, họ thường cùng nằm trên nóc nhà ngắm sao. Bởi vì cả thị trấn mất điện, thế giới tối đen mà im ắng, chỉ có ánh sao là thứ duy nhất trên thế giới toả sáng. Lúc ấy họ có rất nhiều tương lai để tưởng tượng.
Bình luận