Chương 18: 18
Hiệu suất làm việc của Thạch Lỗi rất cao, xem ra là người có tiềm năng vô hạn, ước chừng chỉ hơn hai giờ sau, những người lãnh đạo cấp cao của công ty đã đến đông đủ.
Mặc dù không phải là một công ty lớn, nhưng những người đến đã đứng chật bên trong căn phòng nhỏ, khiến cho những y tá đi ngang qua đều sợ không dám nhìn. Tiểu Ngưu cũng rất ngoan ngoãn đứng nép vào bên người vị bác sĩ kia.
Lâm Tĩnh Hải trầm ổn nói ra một phần câu chuyện, làm cho ban lãnh đạo mỗi người đều cảm thấy bất an hơn, nhưng tình thế nói chung cũng chưa đến mức tệ lắm. Lâm Tĩnh Hải mặc dù đã đánh giá sai con người Tiểu Tào, nhưng ánh mắt nhìn người tài của hắn thì không sai. Nói cách khác, công ty thương mại Cẩm Hải cũng không phải ngẫu nhiên mà trở thành một ngôi sao mới trong các doanh nghiệp của thành phố.
Lâm Tĩnh Hải nói đại khái ý tứ của mình, rằng việc lần này hắn cũng vẫn nắm vững trong lòng bàn tay, khiến cho toàn thể ban lãnh đạo đều thêm đoàn kết, lòng người đang xao động cũng nhanh chóng vững vàng trở lại, đối với tình hình cũng sẽ có ảnh hưởng tích cực hơn. Hơn nữa, hắn cũng nhân tiện nói cho bọn họ biết, Thạch Lỗi vốn là do mình sắp xếp làm nhân viên để y nhanh chóng làm quen với công việc trợ lý. Thạch Lỗi tuy có chút xấu hổ, nhưng vẫn bảo trì sự lặng yên. Ngay tại đây, Lâm Tĩnh Hải cũng giao cho Thạch Lỗi đảm nhận vị trí trợ lý của mình, thay mặt mình xử lý việc công ty. Ban lãnh đạo tuy có chút kinh ngạc, nhưng do đã được rèn luyện nên tất cả đều giữ im lặng.
Khi mọi người đã về hết, cơ thể Lâm Tĩnh Hải đã có chút suy nhược. Dù sao bản thân cũng sắp phải làm giải phẫu, thân thể lúc này đau đến khó mà chịu nổi.Đúng lúc ấy, Hoàng Quân đến thăm. Tuy đã ngoài sáu mươi, nhưng tinh thần cùng thể lực của ông vẫn rất sung mãn. “Đại thiếu gia.”
Lâm Tĩnh Hải vốn không quen được người khác gọi đại thiếu gia, bởi vì chính bản thân hắn cũng chưa từng coi mình đứng ở vị trí ấy.
“Ông đã đến rồi à. Vị này là?” Lâm Tĩnh Hải nhìn thấy bên cạnh Hoàng Quân có một người đàn ông rất có khí chất. Người đàn ông mặc một bộ âu phục được thiết kế khá công phu, mi mắt thâm thúy sâu thăm thẳm, nhìn có vẻ vô tình nhưng vẫn tỏa ra khí thế như muốn lấn át tất cả mọi người.
Hoàng Quân cuống quít giới thiệu: “Vị này chính là Lê Ương, Lê tiên sinh…”
“Tôi biết rồi, khẳng định ngài chính là bạn hàng lâu năm của công ty cha tôi, tổng tài của xí nghiệp Lê thị Lê tiên sinh. Hoan nghênh ngài đến thăm, chiêu đãi không được chu toàn, thật sự mong ngài lượng thứ.” Lâm Tĩnh Hải nhiệt tình nói. Trong lòng hắn mơ hồ có chút hy vọng Lê Ương có thể giúp hắn.
Lê Ương tiến lên bắt tay Lâm Tĩnh Hải, nhìn thấy trên tay hắn buộc rất nhiều kim thông với những ống truyền dịch, lực đạo tay hắn cũng không khỏi giảm nhẹ đi.
Hoàng Quân ở bên cạnh bổ sung thêm: “Lê tiên sinh hôm nay vốn cùng phu nhân đến bệnh viện kiểm tra định kỳ thai sản. Tình cờ trên đường thì gặp tôi, nghe tôi nói Đại thiếu gia bị bệnh nên nhân tiện đến thăm luôn.”
Lâm Tĩnh Hải khách khí cười cười: “Phải cảm ơn Lê tiên sinh rồi.”
Lê Ương cũng chỉ nói vài câu khách khí rồi đi. Lâm Tĩnh Hải thật sự có chút thất vọng, xem ra Hoàng Quân cũng không đem chuyện mình đang cần trợ giúp về mặt tài chính ra nói với hắn.
Bình luận