Chương 24: 24
Do phải chịu nhiều áp lực, bệnh của Lâm Tĩnh Hải lại tái phát. Sau khi ngất xỉu tại công ty, hắn được đưa vào bệnh viện. Lúc mở mắt ra, trước mắt hắn là vị bác sĩ dáng vẻ không được tự nhiên. Bác sĩ nghiêm giọng cảnh cáo: “Tiền của cậu không có nơi nào để tiêu hay sao? Suốt ngày chỉ đến bệnh viện.”
Tiểu Ngưu ở bên cạnh vội vàng kéo kéo áo hắn. Biết Tiểu Ngưu vốn đang cần chỗ làm kiêm luôn học việc, Lâm Tĩnh Hải đã đưa hắn đến công ty làm thực tập sinh, so với cuộc sống xô bồ khi trước thì dễ dàng hơn rất nhiều. Lâm Tĩnh Hải lúc này đành chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười: “Xin lỗi, tôi sẽ chú ý hơn.”
Một lát sau, Lâm Hiểu cùng Lạc Tường vội vàng chạy tới. Lâm Tĩnh Hải có chút kinh ngạc, lúc này Thạch Lỗi mới nói: “Tổng giám đốc, là tôi bảo họ.”
“Đúng lúc em đến công ty tìm anh, nghe tin liền lập tức tới đây.” Lâm Hiểu mặt nhăn mày nhíu nói, “Sao lại nghiêm trọng như vậy chứ? Anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Cắt bỏ một phần ba dạ dày vốn sẽ có ảnh hưởng, huống chi anh ta lại không chú ý tới ăn uống, đương nhiên sẽ thế này.” Bác sĩ ở bên cạnh tức giận nói. “Nhà các người là cái loại gì vậy chứ? Lần trước anh ta phẫu thuật mà không có một ai đến cả.”
Lâm Hiểu cùng Lạc Tường đưa mắt nhìn nhau, cũng không biết phải nói gì nữa.
“Không phải đâu bác sĩ, lần trước là do tôi không báo cho họ. Hơn nữa cũng không nghiêm trọng mà.” Lâm Tĩnh Hải thấy hai người họ nhìn nhau, trong ánh mắt hằn lên vẻ đau đớn không nói nên lời, vội vàng ngắt lời bác sĩ.
“Lại còn không nghiêm trọng?” Bác sĩ đã tức đến muốn bạo phát.
“A…” Tiểu Ngưu kêu to.
“Có chuyện gì? Xảy ra chuyện gì rồi?” Vị bác sĩ vội vàng sờ sờ đầu Tiểu Ngưu.
“Em đói bụng.” Hai tròng mắt Tiểu Ngưu đầy ướt át nhìn bác sĩ.
“À.” Chàng bác sĩ cũng không kiên nhẫn nữa, vội xoa xoa nói: “Đi, anh đưa em đi ăn cơm. Có người gầy như vậy mà cũng không chịu khó thuốc thang tẩm bổ, chúng ta thì phải đi ăn uống thật tốt mới được.” Hai người cứ thế kéo nhau bỏ đi. Thật là bác sĩ vô trách nhiệm mà!
Trong phòng bệnh thoáng chốc liền yên tĩnh lại.
“Cái kia…” Thạch Lỗi có chút lúng túng khó xử nói: “Tổng giám đốc, tôi đi ra ngoài mua cho anh ít điểm tâm. Anh bây giờ cũng chỉ có thể ăn một chút thức ăn tốt cho tiêu hóa thôi, ngoài ra còn phải truyền dinh dưỡng nữa. Tôi đi ra ngoài trước.”
Vậy nên trong phòng bệnh chỉ còn lại ba người Lâm Tĩnh Hải, Lâm Hiểu và Lạc Tường.
“Chuyện này là sao vậy?” Lạc Tường mở miệng hỏi.
“Không có gì, mọi người không cần lo lắng. Đã không sao rồi, chỉ vài ngày là khỏe thôi.” Lâm Tĩnh Hải nhìn Hiểu Hiểu đang cúi đầu tự trách, bàn tay vẫn đang nắm lấy tay mình nói: “Không phải anh muốn giấu em, chỉ là lúc đó em đang ra nước ngoài nên anh không tìm được. Nhưng nói chung mọi chuyện đều ổn, chẳng qua bị tái phát chút thôi. Đây là chuyện bình thường mà.”Anh…” Lâm Hiểu nhăn mặt nhíu mi nhìn Lâm Tĩnh Hải, như muốn nói điều gì nhưng lại không biết phải mở miệng thế nào: “Em về lấy cho anh đồ để dùng mấy ngày này. Nhân tiện bảo người nhà làm chút canh cho anh bồi bổ thân thể, anh cứ nghỉ ngơi đi, không cần vội vàng ngồi dậy. Em đi một lát sẽ về.”
Bình luận