Chương 28: 28

Rầm một cái, cửa phòng của tổng giám đốc tập đoàn quốc tế Tường Vũ bị người ta đá văng ra. Đằng sau chiếc bàn làm việc dài là một người dáng vẻ trầm tĩnh chỉ hơi ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua, sau đó lại cúi xuống xem văn kiện.

“Anh của tôi đi rồi.” Lâm Hiểu đập mạnh lên bàn của Lạc Tường rồi rống lên. Thư ký cũng không dám ngăn cản vị thiếu niên rất có đặc quyền này, chỉ vội vàng đóng cửa lại, sau đó nhanh chóng đi ra.

Lạc Tường nghe thấy cái tên kia mới ngừng bút rồi thấp giọng nói: “Tôi biết.”

“Anh biết? Hay là anh đã ép anh ấy bỏ đi? Có phải không?”
Đúng vậy!” Thanh âm Lạc Tường cũng đã không kiềm chế được: “Là tôi không chịu được muốn nhìn thấy cậu ấy, mỗi ngày đều đến, khiến cậu ấy chịu không nổi cho nên bỏ đi, là tôi đã ép đấy.”

Lâm Hiểu nghe ra sự thống khổ trong giọng nói của Lạc Tường, nỗi tức giận cũng vơi bớt đi một chút, nhưng vẫn còn bất mãn: “Làm sao đây? Anh ấy có thể sẽ không bao giờ trở lại.”

Lạc Tường kinh ngạc ngẩng đầu.

“Anh ấy đã đem vị trí giám đốc công ty nhường lại cho Thạch Lỗi, chỉ giữ lại cho mình một ít cổ phần trong công ty thôi. Hơn nữa còn để lại lời nhắn cho em biết anh ấy muốn ra nước ngoài, bảo em đừng lo lắng. Ngoài ra cũng không nói thêm gì nữa. Anh ấy hiện giờ không còn lưu luyến gì, nên có khả năng sẽ không bao giờ trở về.” Lâm Hiểu có chút ảo não nói.

Lạc Tường cảm giác như thể sét đánh trên đầu. Không trở lại nữa sao?

Cả căn phòng lại lâm vào trầm mặc, sau đó Lạc Tường đứng dậy đi tới bên cửa sổ nhìn xuống dòng xe cộ như nước phía bên dưới, Lâm Hiểu thì ngồi trên ghế salon phiền não mà lấy tay chơi đùa vài lọn tóc, có vẻ như khó mà kiềm chế được.

Người này đối với mình vốn là biết bao đau đớn, biết bao thương yêu, đến bây giờ mới hiểu ra, vừa định sẽ đối xử tốt với cậu ấy một chút, một chút rồi một chút nữa, thế nhưng cậu ấy lại chạy trốn mình. Hai người đều không biết đối phương đang suy nghĩ điều gì.

Bóng dáng cao lớn của Lạc Tường đứng bên khung cửa sổ, che mất một phần ánh sáng chiếu vào, khiến cho bóng lưng hắn hắt xuống trông có vẻ đặc biệt cô đơn, cũng làm cho căn phòng như trở nên mờ mịt. “Cậu ấy muốn tự do…” Lạc Tường thấp giọng nói.

“Sao cơ?” Lâm Hiểu nghe không rõ lắm.

Lạc Tường xoay người lại, bởi vì ngược sáng nên trông không rõ mặt, nhưng có thể cảm nhận được sự kiên định trong giọng nói của hắn: “Cậu ấy muốn tự do, tôi sẽ cho cậu ấy, nhưng phải dưới sự bảo vệ của tôi. Chuyện trong quá khứ là tôi sai, khiến cho mọi thứ mới rối tinh lên như thế, nhưng tôi sẽ không vĩnh viễn chỉ có hối hận mà thôi. Bởi vì có những chuyện kia nên tôi mới yêu cậu ấy. Tôi sẽ làm cho tương lai của cậu ấy và tôi cột chặt lại với nhau. Cậu ấy mất đi tình yêu, sẽ không yêu thêm ai nữa, vậy thì để tôi thương cậu ấy. Cậu ấy không tin tôi, nhưng vẫn phải dựa vào tôi. Vì thế chỉ có thể là tôi, nhất định chỉ có tôi mới được. Chỉ có tôi mới có thể ở cạnh cậu ấy mãi mãi.” Lạc Tường khôi phục lại khí thế như bình thường: “Tôi ích kỷ, cho nên tôi mới muốn ở bên cậu ấy, cũng chỉ có cậu ấy mới có thể thay đổi được tôi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...