Chương 1: THẾ GIỚI THỨ NHẤT (1)

THẾ GIỚI THỨ NHẤT:
CẬU ÚT NHÀ GIÀU x NGƯỜI HẦU LÀM THẾ THÂN

Sáng sớm, ánh nắng len lỏi qua khe hở của tấm rèm dày, vẽ lên mặt đất ánh sáng vàng dịu, soi rõ những hạt bụi li ti không chỗ ẩn nấp.

"Cốc cốc..."

Tiếng gõ cửa đánh vỡ sự yên lặng trong phòng, hàng lông mi cong vút của thiếu niên đang vùi trong chăn nệm mềm mại khẽ run lên, lộ ra đôi ngươi đen láy rõ ràng. Trong đôi ngươi đen trong veo của thiếu niên lộ rõ vẻ mờ mịt mơ màng.

Tô Đoạn chống cánh tay cứng đờ ngồi dậy, lúc cử động dường như không thể kiểm soát được thân thể.

Chăn tuột xuống eo, cậu lẳng lặng tựa vào đầu giường, nghiêng đầu nhìn ánh sáng từ khe hở cửa sổ lọt vào trong.

Người ngoài cửa đợi mãi vẫn không nghe thấy tiếng trả lời, nghĩ đến lời dặn dò hãy mở cửa vào nếu không có tiếng đáp lại của quản gia, nên nửa phút sau cửa bị mở ra một cách nhẹ nhàng.

Tô Đoạn chậm rì rì rời mắt khỏi vầng sáng nhạt đó.

Một bóng dáng đi đến trước mặt cậu, đó là một thanh niên mảnh khảnh, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, mặc áo gi lê quần tây đen. Tuy rằng ngoại hình không cường tráng, nhưng tỉ lệ dáng người rất đẹp, vai rộng chân dài, cả người trông như một giá treo áo* di động.

*Giá treo áo: Ý nói dáng người đẹp nên mặc gì cũng đẹp.

Chỉ là lúc này giá treo áo có vẻ căng thẳng, toàn thân căng chặt.

Thanh niên đặt khay lên bàn bên cạnh giường, bưng ly thủy tinh trên đó rồi cúi người đưa cho thiếu niên ngồi trên giường, cung kính thưa: "... Cậu chủ, nước ạ."

Tô Đoạn nhìn lướt qua hắn, xị mặt không nói gì, thong thả nhận lấy ly nước, yên lặng uống nước.

Dòng nước ấm áp chảy xuôi cổ họng, xua tan cảm giác khó chịu vì dậy sớm.

Thân thể này ăn uống rất ít, Tô Đoạn uống chừng nửa ly thì dừng, giơ cánh tay cứng ngắc ý bảo thanh niên hãy mang ly nước đi.

Đầu ngón tay của hai người khẽ chạm vào nhau trong chốc lát, Tô Đoạn chậm tiêu không phản ứng gì, nhưng tay của thanh niên thì khựng lại, suýt nữa đánh rơi cái ly.

Người thanh niên đặt ly trở lại khay, im lặng vài giây rồi thưa: "Cậu chủ, xin hãy để tôi mặc quần áo cho cậu."

Tô Đoạn vẫn không nói gì, nhưng cậu cũng phối hợp chậm rì rì chui ra khỏi chăn, ngồi ở mép giường không nhúc nhích như bị ấn nút tạm dừng, mặc cho thanh niên cởi bộ đồ ngủ bằng vải bông rộng rãi trên người xuống, nửa người trên trắng nõn gầy yếu lộ ra trong không khí.

Hôm nay Tô Đoạn sẽ mặc chiếc áo chui cổ màu nâu nhạt, bên trong là áo sơ mi trắng đơn giản được chọn từ tối hôm qua, được ủi sẵn đặt bên mép giường, chờ người hầu đến lấy ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...