Chương 103: THẾ GIỚI THỨ TƯ (18)

LIỀU THUỐC CỦA BOSS

Vờ như không trông thấy ánh mắt sửng sốt của quản lý, trợ lý thấy anh ta không lấy khăn bèn quay người lục lọi trong hộp, lấy khăn ra rồi lại cong eo cần cù lau ghế, lau đến bóng loáng, trông vui vẻ cực kỳ.

Chỉ thiếu điều xướng "lao động là vinh quang".

Quản lý: "..."

Người này trúng tà hả?

Hai người bận bịu một hồi cuối cùng cũng dọn dẹp sạch sẽ căn phòng nghỉ mini này, cũng đã đặt sẵn tấm khăn vải kẻ sọc, chỉ chờ sếp Nghiêm xách hamster nhỏ nhà mình đặt lên thôi.

Không gian phòng nghỉ không rộng, hai người ở thì thoải mái, ba người vừa đủ, bốn người thì hơi chật.

Vốn dĩ đạo diễn nghĩ một vai diễn chỉ có mấy ngày là quay xong, chắc Tô Đoạn chỉ mang một quản lý và một trợ lý thôi, nên chỉ sắp xếp theo ba người, người bị dư ra kia đuổi không đi nên phòng nghỉ nhỏ này khó tránh khỏi không đủ dùng lắm.

Hơn nữa những thứ nhỏ vụn sẽ trở nên tưng bừng hơn.

Tô Đoạn được Nghiêm Thâm ôm co rụt trong một góc, lo Nghiêm Thâm cao to như thế sẽ thấy khó chịu vì ngồi co ro trên một cái ghế nhỏ, huống chi cậu còn đè lên hắn, nên bảo Nghiêm Thâm đang mãi cắn tai để cậu đứng dậy, nhưng giám đốc Nghiêm chẳng chịu nhúc nhích, chỉ dỗ dành cậu nói không sao.

Nếu Tô Đoạn nói nữa thì sẽ bị bắt hôn, hôn xong chóp mũi lại hôn đến cằm, làm như thế hai lần nên cậu chẳng dám hé răng nữa, chỉ thầm hỏi hệ thống rằng chân Nghiêm Thâm có bị tê không.

Hệ thống: "... Hệ thống đã phân tích dữ liệu, kết luận thể chất của mục tiêu cao hơn mức trung bình của con người trong thế giới này. Tính toán theo trọng lượng của ký chủ và góc độ chịu lực của mục tiêu, tạm thời sẽ không khiến dây thần kinh cục bộ tê mỏi do máu lưu thông kém."

Tô Đoạn: "Ừ ừ, cảm ơn."

Phân tích của hệ thống vẫn rất đáng tin cậy, vì thế Tô Đoạn không lo Nghiêm Thâm sẽ bị cậu đè chân đến tê rần nữa, cứ ngoan ngoãn co rụt trong lòng hắn đọc kịch bản, sống lưng và mông nhỏ bị cộm do bắp đùi hơi cứng của người đàn ông, bờ vai dựa vào eo bụng săn chắc, đọc mệt bèn ngẩng đầu nhìn trợ lý và quản lý lao động cần cù vất vả.

Sau đó cậu phát hiện không gian hơi chật.

Trong lòng Tô Đoạn trầm tư suy nghĩ một hồi.

Hay là bảo anh trợ lý đi về, cậu chỉ diễn một vai nhỏ thôi, dẫu dùng chân để nghĩ cũng không cần ba người ở với cậu.

Nhìn thế nào... Cũng không có nhiều việc phải bận rộn đến thế.

Lúc mới vào, cậu thấy nhiều minh tinh chỉ mang theo một trợ lý, ít quản lý đi theo suốt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...