Chương 105: THẾ GIỚI THỨ TƯ (20)

LIỀU THUỐC CỦA BOSS

Nghiêm Thâm: "..."

Nghiêm Thâm nắm bàn tay đang nắm cà vạt của Tô Đoạn, mặt không đổi sắc mở những ngón tay mảnh khảnh ra, chừa một ít không gian sống cho cổ của mình, rồi thấp giọng nói: "Không sao."

Tuy đã sớm nghĩ đến khả năng Nghiêm Thâm sẽ bị tác dụng phụ, nhưng khi thời khắc ấy đến, Tô Đoạn vẫn cảm thấy trái tim mình thắt lại.

Vì đang mãi nghĩ đến chuyện rốt cuộc Nghiêm Thâm bị làm sao nên Tô Đoạn hơi hoảng hốt, không chú ý đến hành động "tự cứu mình" của Nghiêm Thâm. Sau khi Nghiêm Thâm dời tay cậu đi, bèn nắm đốt ngón tay của người đàn ông, đầu ngón tay hơi trắng vì quá dùng sức nắm.

Tô Đoạn hệt như một bé hamster bị cướp dưa vậy, nắm chặt lấy ngón tay thô to hơn cậu một cỡ của Nghiêm Thâm, toàn thân đều quá đỗi căng thẳng. Sau khi Nghiêm Thâm thấp giọng phủ nhận thì lập tức ngẩng đầu nói: "Anh gạt em!"

Cậu hiếm khi lớn giọng, đến cả dì nấu ăn trong phòng bếp cũng ngơ ra, lén lú đầu ra xem phải chăng giữa hai người chủ xảy ra mâu thuẫn, biểu cảm muốn nói nhưng thôi.

Nghiêm Thâm bị Tô Đoạn nạt cũng ngây ra như phỗng, hamster nhỏ nhà mình luôn mềm mại rất dễ bắt nạt, ngoại trừ lần không cho hắn lãng phí tiền, cậu chưa bao giờ cứng rắn yêu cầu hắn điều gì.

Vì sự chênh lệch chiều cao giữa hai người, chàng trai hơi ngẩng đầu lên, khiến đường quai hàm trông rất mảnh mai, đôi mắt đen láy sáng ngời mở to, ngân ngấn nước, vô cùng tập trung nhìn hắn, trong mắt chứa chút nghiêm túc phải nhìn kỹ mới nhận ra.

Nhưng chút nghiêm túc này lại dễ thấy đến lạ trong mắt giám đốc Nghiêm.

Giám đốc Nghiêm luôn hành động mạnh mẽ, ghét nhất bị người khác phản bác thế nhưng chột dạ vì bị hamster nhỏ nhà mình mải miết nhìn, hắn khựng lại, sửa lời chẳng còn chút tổng tài bá đạo: "Chỉ hơi khó chịu xíu thôi, bây giờ đã ổn rồi."

Nghe hắn thừa nhận, Tô Đoạn lại lập tức bồn chồn: "Anh buồn nôn ạ?"

Nghiêm Thâm gật đầu rất khẽ, thừa nhận suy đoán của Tô Đoạn, rồi cố gắng chuyển chủ đề: "Chắc hơi say xe, không sao đâu, tôi đi rửa mặt."

Tô Đoạn luôn rất dễ lừa nhưng lần này lại không hề mắc lừa, bàn tay nắm ngón tay hắn lại siết hơn, không hề chớp mắt nói: "Anh gạt em."

Lần thứ hai giám đốc Nghiêm bị nạt: "..."

Hamster nhỏ nhà mình bỗng trở nên thông minh khiến giám đốc Nghiêm nhất thời hơi bối rối không biết nên làm gì.

Nghiêm Thâm chưa kịp nghĩ ra nên làm gì để lấy lại chút mặt mũi cho mình, Tô Đoạn - Hôm nay đã trở thành cây bắn đậu* "bụp bụp bụp" lại cất lời: "Do tác dụng phụ của thuốc Tây."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...