Chương 109: THẾ GIỚI THỨ TƯ (24)
LIỀU THUỐC CỦA BOSS
Nhóc hamster cuộn mình trong lòng hắn, mắt nhắm chặt, hơi thở đều đều như đang say giấc, chỉ có đôi mi thỉnh thoảng run nhẹ tiết lộ rằng cậu không hoàn toàn vô tri vô giác như bề ngoài.
Trong phòng chỉ có hai người đang "ngủ", câu hỏi của Nghiêm Thâm tất nhiên không ai trả lời, âm cuối dần tan trong không gian trống trải của phòng ngủ.
Nghiêm Thâm cụp mắt nhìn kỹ bé hamster ngủ yên bình trong lòng mình, đôi mắt đen tuyền như mực, vươn ngón tay thon dài gảy nhẹ lông mi rũ xuống của cậu thanh niên.
Không động đậy.
Giỏi chịu đựng thật đấy.
Hắn chậm rãi gảy thêm hai cái nữa, nhìn mí mắt chàng trai bắt đầu không nhịn được run lên, ước chừng đã gần đến giới hạn của cậu bèn rút tay về, nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu mềm mại.
Đầu ngón tay luồn qua mái tóc, Nghiêm Thâm xoa nhẹ những sợi tóc mịn của Tô Đoạn như đang chơi đùa với búp bê Tây Dương, ấy rồi ngón tay trượt xuống, lướt qua trán, khóe mắt, chóp mũi, đỉnh môi*,... Lần lượt lướt qua từng nơi nhạy cảm, mỗi lần đều dừng lại khi Tô Đoạn sắp không chịu nổi mà mở mắt ra, cho cậu một chút thời gian để thở.
*Cái phần hơi chu lên của môi trên í.
Sau khi chuột hamster nhỏ vờ chết, không biết bao lần bị lắc lư và giày vò, tuy vẫn gắng gượng giữ chặt mí mắt không "lộ tẩy", nhưng hô hấp đã lặng lẽ nóng lên. Mỗi khi ngón tay Nghiêm Thâm lướt qua chỉ cảm thấy một luồng hơi ấm phả vào đầu ngón tay, truyền cả nhiệt độ sang người hắn.
Ngón tay thô ráp lướt qua cằm gầy, cuối cùng dừng lại trên yết hầu nhỏ xinh, sau khi nhấn nhẹ hai cái, ngón cái và ngón trợ bỗng chốc khép lại, chính xác kẹp chặt phần nhô nhỏ đó.
Yết hầu là nơi nhạy cảm không chịu nổi những cái chạm, dẫu được môi răng dịu dàng ngậm lấy mơn trớn còn không chịu nổi, chớ nói chi là bị nghiền ép xấu xa như vậy. Những cái chạm nhẹ nhàng nhưng tê dại trước đó đã làm Tô Đoạn mất cảnh giác, nên cậu hoàn toàn không ngờ lần tấn công này lại đột ngột tăng thêm, nhất thời không kìm nén được, phát ra một tiếng thở nhẹ "ưm" từ trong cổ họng.
Tự biết không giấu được nữa, lông mi Tô Đoạn run run, ũ rũ mở mắt, trong lòng không ngừng run sợ.
"Thâm Thâm ơi..."
Nghiêm Thâm im lìm, đầu ngón tay vẫn chầm chầm gảy yết hầu cậu như đang vuốt ve một viên đá quý tuyệt vời, không mạnh, nhưng cực kỳ tê dại.
"Thâm Thâm ơi, khó chịu quá à."
Tô Đoạn đưa tay kéo cổ tay hắn, nhưng nếu Nghiêm Thâm đã muốn dùng lực thì thân thể nhỏ nhắn của cậu không thể chống lại được, năm ngón tay mảnh mai bao phủ cổ tay lành lạnh của đối phương, dù có cố gắng kéo đến đâu thì cũng chẳng lay chuyển được chút nào.
Bình luận