Chương 118: THẾ GIỚI THỨ TƯ (33)

LIỀU THUỐC CỦA BOSS

Hách Hữu để tay lên ngực tự hỏi: Liệu anh có phải kiểu người biết bạn mình muốn tận hưởng thế giới riêng với bạn trai nhỏ mà vẫn nằng nặc chen vào làm bóng đèn không?

Đáp án là có, anh chính là một người bạn trung thực như thế.

Trưa hôm sau, người bạn chó đội lốt người đến nhà hàng đã hẹn trước. Anh là người mời nên đã đến sớm hơn mười phút, đợi một lát hai người kia mới đến.

Hách Hữu nâng mi nhìn người bạn mà anh đã không gặp mặt mấy tháng trời.

Người ta nói tình yêu sẽ làm thay đổi khí chất của một người, nhưng nhìn thoáng qua thì Nghiêm Thâm dường như không thay đổi gì cả, vẫn là khuôn mặt cao sang quý phái và hờ hững, bộ âu phục giản dị, tựa như không ai trên đời này lọt vào mắt hắn, dù nhìn thấy người bạn đã chơi hơn mười năm cũng không nở một nụ cười.

Nhưng nếu quan sát kỹ có lẽ vẫn sẽ thấy một vài điểm khác biệt.

Chẳng hạn như bàn tay đặt trên eo của thanh niên cạnh bên, cánh tay ôm quàng eo, đặt trên eo.

Hách Hữu: "..."

Cánh tay khoác bộ âu phục đang ôm tự nhiên quanh eo thanh niên, ngón tay đặt nhẹ lên bên hông mang theo ý chiếm hữu rõ mồn một.

Ngoại trừ lần đó Nghiêm Thâm nắm tay cậu ra khỏi buổi tiệc, anh chưa từng thấy Nghiêm Thâm có ý thức lãnh địa mạnh đến vậy.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tận mắt nhìn thấy bạn mình trông gấp gáp tuyên bố như thế vẫn khiến Hách Hữu sửng sốt, ho nhẹ một tiếng: "... Ngồi đi ngồi đi nào."

Giới thiệu tên ngắn gọn xong, Hách Hữu gọi phục vụ đưa thực đơn cho hai người đối diện: "Chọn món trước đi."

Hách Hữu vừa chọn món, vừa lén quan sát hai người đối diện.

Ngờ đâu càng nhìn, động tác chọn món của anh dần chậm lại.

"Món này không được, mấy hôm trước em vừa khỏi cảm, không được ăn cay."

"Cơ thể em lạnh, không nên ăn nhiều hải sản."

"Tráng miệng chỉ được gọi một phần."

Hách Hữu: "..." Món này không được món kia cũng không, sếp Nghiêm đang yêu đương hay làm ba người ta vậy?

Cậu thanh niên tên Tô Đoạn cũng có vẻ dễ tính - tuy không biết có đang giả vờ không - nhưng bị chăm như vậy cũng không giận, đôi mắt đen trong veo im lặng lướt qua thực đơn và khuôn mặt của Nghiêm Thâm, thỉnh thoảng gặp phải ánh mắt của anh cũng cười mỉm, rồi yên lặng dời mắt.

Hách Hữu: "..." Từ một góc độ nào đó, bạn trai nhỏ của Nghiêm Thâm cũng khá giống hơn, giống như làm lơ sự tồn tại của anh...

Nhưng chí ít Tô Đoạn cũng tốt hơn Nghiêm Thâm, khi thấy anh vẫn sẽ lễ phép nở nụ cười nhẹ.

Ngoài trông vô cùng ngoan ngoãn khiến người ta thoải mái ở bên thì cũng chẳng có gì đặc biệt cả, sao Nghiêm Thâm lại mê mẩn đến vậy?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...