Chương 128: THẾ GIỚI THỨ NĂM (4)

CHO ANH SỜ ĐI MÀ

Hai người im lìm, chỉ lặng lẽ nắm tay nhau một lúc lâu, mãi đến khi tiếng gọi lo lắng của dì vang lên từ xa thì mới giật mình tách ra, trông không khác gì đôi tình nhân trẻ bị bắt gặp hẹn hò lén lút giữa đêm.

Người hiểu chuyện thì biết đây là đang chữa bệnh nghiêm túc, nhưng ai không biết lại tưởng họ đang làm điều gì đó không phù hợp với giá trị xã hội chủ nghĩa.

Tô Đoạn đeo lại đôi găng tay nhỏ, rồi nắm tay Giang Thầm rời đi.

Lần này, Giang Thầm nắm tay cậu chặt hơn, thân nhiệt của hai đứa trẻ xuyên qua lớp găng mỏng hòa quyện vào nhau.

Chuyện lén lút nắm tay sau gốc cây không bị ba mẹ Tô phát hiện, khi về nhà Giang Thầm được dẫn vào phòng cho khách nghỉ ngơi, còn Tô Đoạn cũng bị đuổi về phòng ngủ.

Chưa ở trong phòng khách được mấy ngày thì phòng của Giang Thầm đã được dọn dẹp xong, đó là căn phòng trống sát bên phòng Tô Đoạn, được mẹ Tô chỉ bảo người làm dọn dẹp kỹ càng.

Trong quá trình sửa sang, mẹ Tô còn hỏi ý kiến Giang Thầm, mà thẩm mỹ của Giang Thầm rõ ràng nghiêng về phong cách đơn giản. Sau khi sửa xong, ngoại trừ đống gấu bông chất đầy giường, phòng chẳng còn mang đặc điểm nào của trẻ con.

Tô Đoạn rất ngưỡng mộ.

Dù tâm trí có phần bị cơ thể đồng hóa, nhưng dầu gì cậu cũng không phải là trẻ con thật, nhưng khi đối diện với căn phòng trang trí quá đỗi trẻ con, đôi khi cậu cũng cảm thấy không phải trẻ con thật thì có sao đâu.

Vì vậy, sau khi Giang Thẩm dọn đến ở sát vách, hễ Tô Đoạn rảnh rỗi là lại đi gõ cửa phòng hắn vào chơi, nhưng thường chưa được bao lâu đã bị mẹ Tô xách ra ngoài.

Mẹ Tô vỗ lên chỏm tóc ngốc của cậu: "Anh con đang học, đừng quấy rầy anh."

Tô Đoạn ôm lấy con cá nóc nhồi bông má phồng mà cậu trộm từ phòng Giang Thầm, miễn cưỡng nói: "Dạ vâng."

Giang Thầm đã nghỉ học một năm, dù bài vở tiểu học không nhiều nhưng cũng cần phải ôn lại. Vì vậy, mẹ Tô thuê gia sư cho hắn, mỗi ngày dạy bổ túc hai tiếng.

Mẹ Tô lại nói: "Con cũng đừng lo chơi mãi, còn nửa tháng nữa là khai giảng rồi, nhớ xem lại sách vở."

Tô Đoạn tỏ vẻ nghiêm túc gật đầu, nhưng trong lòng lại ngầm tự hào.

Cậu đã từng tốt nghiệp đại học rồi đó nha, dù chỉ vừa đủ điểm qua thôi, nhưng để đối phó với bài vở tiểu học, cậu cảm thấy mình dư sức làm được.

Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua, sự xuất hiện của Giang Thầm trong nhà họ Tô không gây ra phản ứng mãnh liệt nào, hắn hòa nhập tự nhiên đến bất ngờ vào gia đình này.

- Có lẽ vì mỗi thành viên trong gia đình đều chào đón hắn bằng sự chân thành.

Tính cách của Giang Thẩm rất điềm tĩnh, nhưng có lẽ quá điềm tĩnh nên có vẻ im lặng, đến nỗi gần như vô hình.

Cha mẹ Tô rất muốn gần gũi với hắn, nhưng vì bệnh của Giang Thầm không cho phép tiếp xúc thân thể nên họ cũng không biết phải bắt đầu thế nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...