Chương 129: THẾ GIỚI THỨ NĂM (5)

CHO ANH SỜ ĐI MÀ

Giang Thầm vẫn chưa phát triển hoàn toàn, cả năm trước lại luôn trong tình trạng ăn không đủ no, nên chỉ cao hơn Tô Đoạn nửa cái đầu.

Tuy cài cổ áo rất cao, nhưng khi Tô Đoạn vẫy cánh tay nhỏ ôm lấy cổ hắn, vô vàn sợi tóc mềm mại vẫn len vào cổ áo, cảm giác ngưa ngứa mát lạnh lan tỏa từ nơi tiếp xúc, tạo ra cảm giác tồn tại rõ rệt.

Trước giờ hắn chưa từng thân mật với ai như vậy, trước đó chỉ từng nắm tay thôi, thỉnh thoảng thiếu niên nhỏ sẽ giống như bé mèo con đến gần hắn, dụi vào vai hắn vài cái cũng đủ khiến hắn cứng người lại.

Nhưng đây là lần đầu tiên hắn ôm chặt người ấy vào lòng đến vậy.

Hương thơm của cậu bé trong lòng là hương cỏ tươi mát, chứa chút vị ngòn ngọt đăng đắng chỉ khi đến gần mới nghe thấy. Có lẽ do mỗi ngày đều uống một ly sữa lớn nên còn pha chút hương thơm nhẹ nhàng của sữa, như bánh sữa nướng mềm mại khiến người ta muốn đến gần cắn một miếng.

Tuy Giang Thầm có đôi chút khó xử và không quen khi thân mật với một sự sống khác như thế, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác "thỏa mãn" đang lặng lẽ lan tỏa từ đáy lòng, khiến hắn mong sao có thể dựa vào nhau thế này mãi mãi.

Trong lòng hắn thở dài khe khẽ, chiếc lông vũ lơ lửng yên ổn rơi xuống đáy lòng không gợn sóng của hắn mà khẽ dấy lên chút gợn sóng khẽ khàng.

Ngay cả nhịp tim cũng trở nên rõ ràng hơn.

Chỉ cần là sinh vật có nhu cầu tình cảm thì sẽ cần sự tiếp xúc cơ thể gần gũi để gắn bó tình cảm.

Với những đứa trẻ thì càng như thế, chỉ khi nhận được tình thương thì mới có thể lớn lên khỏe mạnh, mà tình thương này có một phần không thể truyền tải hoàn toàn bằng lời nói, vì thế sự âu yếm từ người thân và người thương trở thành điều không thể thiếu.

Cổ bị sợi tóc cọ ngứa ngáy là thế, nhưng thiếu niên nhỏ trong lòng mềm mại, buông ra chắc hẳn cậu sẽ không đứng vững, nên Giang Thầm cứ ôm ghì, chẳng dám buông tay dẫu chỉ một giây.

Mẹ Tô rất lo, đến gần sờ vầng trán đã hơi ướt mồ hôi của Tô Đoạn, âu lo hỏi: "Bé con, có chóng mặt lắm không? Có muốn nôn không con?"

Do hai đứa trẻ còn nhỏ, nên trò chơi vừa rồi cũng chỉ là chơi cho có, mẹ Tô đã nhờ nhân viên chỉnh ở mức thấp nhất, lắc qua lắc lại hai lần đã dừng mà Tô Đoạn vẫn mặt mày tái mét.

Tô Đoạn tựa đầu vào lồng ngực Giang Thầm, đôi mắt ươn ướt như những viên pha lê được làn nước gột rửa, chẳng hay do sợ sệt hay khó chịu, cậu yếu ớt đáp lời mẹ Tô: "Không nhiều đâu ạ, không buồn nôn, mẹ ơi... Con không sao, để anh ôm con một lát là được ạ."

Mẹ Tô lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán Tô Đoạn, rồi nhẹ nhàng kéo cánh tay Giang Thầm, nói: "Để dì ôm Đoạn Đoạn cho, Tiểu Thầm mau ra nghỉ một lát đi con."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...