Chương 134: THẾ GIỚI THỨ NĂM (10)

CHO ANH SỜ ĐI MÀ

Sau vụ việc "ăn vạ" lần đó, có lẽ vì cú sốc tâm lý, Cao Đại Tráng đã nghỉ học một thời gian.

Lúc quay lại trường, nhóc trầm tính hẳn, có lẽ đã rút ra bài học, không còn dám đến trêu chọc Tô Đoạn nữa, cũng không dám ngang nhiên bắt nạt các bạn nhỏ khác như trước.

Cũng xem như là chuyện tốt.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, hai năm đã vụt qua. Giờ Giang Thầm đã mười bốn tuổi, trước Tô Đoạn hai năm và lên cấp hai.

Tô Đoạn hơi buồn bã, dù Giang Thầm học ở cấp hai liên thông của trường họ, nhưng tiểu học và cấp hai lại nằm ở hai phía khác nhau, chẳng gần chút nào.

Trường của họ có cơ sở vật chất rất tốt, diện tích cũng không nhỏ, vì vậy để đi từ khu tiểu học sang khu cấp hai phải mất hơn nửa giờ ra chơi, khác xa với việc chỉ mất một phút như trước đây để gặp nhau.

Dù vậy, điều đó cũng không thể ngăn cản họ gặp nhau nhiều lần mỗi ngày.

Mỗi buổi sáng và buổi chiều trong giờ ra chơi, Giang Thầm đều đến trước cửa lớp học của Tô Đoạn đúng giờ.

Đồ ăn vặt của khu cấp hai và khu tiểu học không giống nhau, nên mỗi ngày Tô Đoạn đều có thêm một món đồ ăn vặt mà người khác không có.

Song cậu không nỡ để Giang Thầm nhường hết đồ ăn vặt cho mình. Chỉ cần đó không phải là đồ ngọt mà Giang Thầm không thích, Tô Đoạn sẽ giữ lại một nửa cho hắn, rồi chia phần của mình cho Giang Thầm.

Cứ như vậy, hai người luân phiên đổi đồ ăn cho nhau.

Nhưng đôi lúc cũng có những tình huống đặc biệt.

Chẳng hạn, nếu trường phát những loại trái cây lớn thì sẽ không thể chia đôi được.

Hôm nay thật không may, khu tiểu học phát lê, còn khu cấp hai phát táo đỏ, cả hai loại đều không thể chia được.

Lớp học của Tô Đoạn ở tầng trệt, không xa đó là một chiếc ghế dài, là "địa điểm quen thuộc" nơi hai người thường gặp gỡ.

Ngồi trên ghế dài, Giang Thầm đưa quả táo đỏ của mình cho Tô Đoạn.

Tô Đoạn cũng vội đưa quả lê vàng ươm trong tay cho Giang Thầm.

Giang Thầm không nhận, chỉ khẽ nói: "Đoạn Đoạn giữ lại ăn đi."

Tô Đoạn kiên quyết đặt quả lê vào lòng Giang Thầm, nói: "Quả lê này to quá, anh ơi, em không ăn hết đâu."

Giang Thầm nhìn quả lê mà Tô Đoạn phải dùng cả hai tay để cầm: "..." Thôi được, đúng là khá to thật.

Hắn cũng không muốn em mình bị no quá, nên đành nhận lấy quả lê từ tay Tô Đoạn.

Hai người ngồi cạnh nhau trên ghế dài, Giang Thầm hỏi han về cuộc sống hàng ngày của Tô Đoạn như thường lệ: "Sáng nay em học môn gì thế?"

Tô Đoạn lí nhí trả lời: "Môn văn ạ, cô bắt bọn em luyện chữ suốt, tay em viết đến mỏi cả rồi."

Thế là Giang Thầm nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng xoa bóp, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền qua đôi găng mỏng đến tay của Tô Đoạn, sưởi ấm đôi tay lạnh giá của cậu giữa không khí se lạnh đầu đông.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...