Chương 137: THẾ GIỚI THỨ NĂM (13)
CHO ANH SỜ ĐI MÀ
Nước mắt từ cơ thể này tuôn quá nhiều, Tô Đoạn chỉ khóc một lát đã làm ướt một mảng vai áo Giang Thầm. Giang Thầm không ngừng khẽ giọng xin lỗi, dù Tô Đoạn có thầm thì điều gì, hắn cũng chẳng cần nghe rõ đã lập tức nhận lời hết. Chưa kể còn chủ động hứa sẽ bù đắp, hứa hẹn không biết bao nhiêu điều khoản "bất bình đẳng" như một hiệp ước bồi thường.
Tóm lại đến khi Tô Đoạn nhích ra khỏi vai, Giang Thầm nghe thấy cậu chàng tội nghiệp nấc nhẹ, nói lí nhí: "Anh nhớ nhé, đã hứa là ngủ chung với em một tháng, tối nay mang gối và chăn của em qua phòng anh luôn."
Giang Thầm: "..." Hình như hắn hứa một điều không thể làm rồi.
Tuy vậy, có lẽ vì tâm trạng "mặc kệ", Giang Thầm lại cảm thấy bình tĩnh một cách kỳ lạ.
Nghĩ kỹ lại thì những điều hắn lo lắng dường như còn quá xa vời. Hạt giống mới chỉ vừa nảy mầm, còn lâu lắm mới có thể trở thành cây cổ thụ sừng sững.
Ít nhất, cho đến khi Tô Đoạn trưởng thành, hắn vẫn chưa thể... Làm gì cả.
Tương lai hãy để thời gian quyết định, nhưng hiện tại, điều quan trọng nhất chính là dỗ dành cậu thiếu niên vừa bị hắn làm tổn thương.
Thấy Giang Thầm mãi không đáp, mắt Tô Đoạn đỏ hoe, tức giận phồng má, nói: "Anh vừa hứa rồi mà! Giờ lại muốn đổi ý!"
Lúc này Giang Thầm mới hoàn hồn, khẽ nói: "...Anh không đổi ý, Đoạn Đoạn tin anh đi."
Tuy gần đây Giang Thầm có hơi lạ, nhưng nhớ lại uy tín của hắn trước đây, Tô Đoạn suy nghĩ một lúc rồi gật đầu, chọn tin lời giải thích của hắn: "Thôi được."
Giang Thầm dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt còn vương nơi khóe mắt Tô Đoạn, cẩn thận hỏi: "Hết khóc rồi hả?"
Tô Đoạn im lìm, chỉ khẽ gật đầu.
Dù lúc khóc thật sự rất đau lòng, nhưng sau khi khóc xong, cảm giác mắc cỡ của củ khoai tây trưởng thành đột ngột ập đến.
Cậu vừa quấy với Giang Thầm ngay trước cửa lớp của hắn, lại còn khóc nức nở nữa. Nếu bị bạn học của Giang Thầm nhìn thấy...
Nghĩ đến đây, Tô Đoạn cố nén xấu hổ, quay đầu nhìn quanh xem có ai để ý đến chuyện của họ không.
Cửa sổ trường họ khá thấp, khi cậu còn ở xa đã nhìn thấy Giang Thầm ngồi bên cửa sổ, chắc hẳn những người bên trong cũng nhìn thấy cậu rất rõ.
Chắc chắn có không ít người đã thấy rồi...
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi quay đầu lại, Tô Đoạn vẫn bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.
Lúc cậu tới, chỉ có vài ba học sinh ngồi gần cửa sổ, nhưng giờ thì có ít nhất bảy tám người chen chúc đứng sau cửa, mà hầu hết lại là nữ sinh. Các nam sinh cũng lén nhìn về phía này, nhưng không tỏ ra phấn khích như các nữ sinh.
Chỉ cần liếc mắt một cái, Tô Đoạn đã nhận ra ánh mắt của các nữ sinh hết sức phức tạp, tò mò pha lẫn một chút nhiều chuyện và... Ghen tỵ?
Bình luận