Chương 141: THẾ GIỚI THỨ NĂM (17)

CHO ANH SỜ ĐI MÀ

Tô Đoạn ngẩn người, nuốt nước bọt, lí nhí đáp: "... Chắc... Do nóng ạ."

Thái độ của cậu vô cùng chột dạ, nói năng lắp bắp, chỉ thiếu điều viết sẵn bốn chữ "con đang nói dối" lên mặt vậy. Quả là không đánh đã khai.

Giang Thầm: "..."

Mẹ Tô: "..." Thôi được.

Con trai bà lớn bằng từng này rồi mà nói dối còn lắp bắp như vậy, thật khiến người ta lo lắng.

Bỏ qua ánh mắt căng thẳng của con trai, bà tiến lại gần hơn, khẽ hít một hơi, lập tức nghe thấy mùi gì đó lạ lạ trên người con trai. Bà nhạy bén hỏi: "Con uống rượu à?"

Mặc dù mùi đó rất nhẹ, nhưng mẹ Tô vẫn dễ dàng ngửi thấy, đó chính là mùi của rượu.

Tô Đoạn ấp úng: "Dạ..."

Cậu không hề uống, nhưng mà Giang Thầm thì uống, rồi còn hôn cậu, tính sơ qua cũng xem như cậu uống rồi...

Mẹ Tô thấy dáng vẻ làm điều xấu không dám lên tiếng của cậu như thế bèn véo nhẹ má cậu, khẽ trách: "Con mới bao nhiêu tuổi mà đã học đòi theo anh uống rượu rồi hả?"

Tô Đoạn thật thà đáp: "Con mười sáu rồi."

Mẹ Tô: "..." Chốc sau, bà lại hỏi: "Vậy con uống bao nhiêu?"

Tô Đoạn đáp lí nhí: "Một ngụm nhỏ ạ."

Không tính lần liếm bánh ngọt trên khóe môi, Giang Thầm chỉ hôn cậu đúng một lần.

Mẹ Tô rút tay về, chỉnh lại vài lọn tóc mái rũ trước trán, nhìn gương mặt đỏ bừng của con trai, vừa bực vừa mắc cười: "Chỉ một ngụm mà mặt con đã đỏ thành thế này, chắc là tửu lượng kém lắm đấy, bạn Tô Đoạn ạ."

Nghe vậy, Giang Thầm đứng cạnh bỗng dưng mở lời, nhẹ nhàng lên tiếng bênh vực: "Dì Tô, Đoạn Đoạn thực sự chỉ uống chút xíu thôi, mà nồng độ rượu cũng rất thấp. Con luôn ở bên em ấy, sẽ không có chuyện gì đâu ạ."

Tô Đoạn nghe xong, lập tức gật đầu "ừm ừm" hai cái như gà con mổ thóc, tỏ vẻ vô cùng đồng ý lời của Giang Thầm.

Mẹ Tô: "..."

Nhìn dáng vẻ của Giang Thầm cứ hệt như gà mẹ đang bảo vệ con. Bà mới chỉ hỏi đôi câu thôi mà hắn đã vội vàng đứng ra che chắn, nếu ai không biết chuyện, có khi tưởng bà là con chim ưng độc ác toan ngậm con gà con đi mất.

Mẹ Tô không biết đã dặn dò Giang Thầm lần thứ bao nhiêu: "A Thầm à, con đừng nuông chiều Đoạn Đoạn quá. Thằng bé đã lớn rồi, cần phải độc lập hơn, không thể suốt ngày theo đuôi con gây rắc rối. Con cũng có công việc của mình cần lo mà." Nói xong, bà quay sang Tô Đoạn: "Đoạn Đoạn đi theo mẹ, vào bếp để dì nấu cho con chén canh giải rượu."

Giang Thầm nghe vậy bất giác siết chặt cổ tay Tô Đoạn, mấy giây sau mới thả lỏng ra, nhưng giọng vẫn kiên định: "Không sao đâu dì, con không cảm thấy đó là rắc rối."

Nói rồi hắn buông tay Tô Đoạn, khẽ vỗ vào lưng cậu, cúi đầu dịu giọng dặn dò: "Đi đi em, uống chút canh giải rượu, hôm nay em mệt rồi, nghỉ ngơi sớm nhé."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...