Chương 143: THẾ GIỚI THỨ NĂM (19)
CHO ANH SỜ ĐI MÀ
Mặt nước yên ả bỗng dưng dâng lên vài gợn sóng lăn tăn. Hai bóng dáng ướt nhẹp trồi lên từ dưới nước.
Giang Thầm dìu người trong lòng bơi về phía tảng đá, cúi xuống chỉnh lại những lọn tóc dính trên mặt cho Tô Đoạn, giọng khàn khàn nói: "Lần sau không được nghịch dưới nước nữa."
Cái cảm giác ngộp thở khi đang hôn nhau dưới nước đúng là có sự kích thích lạ lẫm, nhưng cân nhắc sự an toàn, Giang Thầm không muốn trải qua chuyện này thêm một lần nào nữa.
Nói ra thì cũng do hắn còn trẻ năng động, dễ bị kích thích. Chỉ một cái hôn của Tô Đoạn đã làm lý trí trong đầu như bốc cháy, không kìm được mà ôm chặt lấy cậu, để rồi cả hai trông nhếch nhác nhường ấy.
Giờ Tô Đoạn trông như một bé gà con ướt sũng, vô tội chớp chớp mắt, khẽ đáp: "Dạ..."
Giang Thầm bất đắc dĩ bóp nhẹ gáy cậu, rồi đưa cậu bơi về phía vùng nước nông hơn, gần mép bờ, mực nước chỉ còn chừng hai, ba mét.
Với độ sâu này, chắc Tô Đoạn sẽ không thể quấy thêm chuyện gì nữa.
Khoảng cách gần bờ như thế này, nếu ba mẹ Tô có ý nhìn qua thì sẽ thấy rõ mọi hành động của họ. Cũng vì thế mà hai người không làm điều gì quá thân mật, Giang Thầm chỉ choàng qua vai Tô Đoạn, trông không khác mấy bạn bè đang trò chuyện.
Tô Đoạn hỏi: "Sau này anh có định vào đại học A không?"
Đại học A là ngôi trường hàng đầu quốc gia, nằm trong top các đại học danh tiếng toàn cầu. Trường họ có vài suất tuyển thẳng vào đại học A, chỉ cần Giang Thầm duy trì thành tích hiện tại, một suất chắc chắn sẽ thuộc về hắn ngay khi bước vào năm cuối cấp.
Tưởng chừng câu hỏi này là hiển nhiên, nhưng Giang Thầm lại khẽ khựng lại, nhếch miệng cười, hỏi ngược lại: "Sao tự nhiên lại hỏi vậy? Đoạn Đoạn cũng muốn học chung với anh à?"
Nhắc đến việc này, Tô Đoạn có chút trăn trở, giọng nhỏ nhẹ: "... Nếu có thể đỗ vào."
Dù đã học qua chương trình đại học, nhưng kiến thức phổ thông và đại học không giống nhau, lại thêm thời gian quá lâu, kiến thức cũ đã quên gần hết. Bậc tiểu học hay trung học còn có thể theo kịp, nhưng khi vào cấp ba với lượng kiến thức tăng đột ngột, cậu chỉ còn cách tự lực cánh sinh.
Kết quả học tập hiện tại của cậu không tệ, nhưng vẫn còn một khoảng cách để đạt được trình độ như Giang Thầm - người gần như đã chắc suất tuyển thẳng.
Giang Thầm nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, ngập ngừng chốc lát mới khẽ mở lời: "Có lẽ anh sẽ không vào đại học A đâu."
Tô Đoạn ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đen ánh vẻ khó hiểu: "Hả?"
Giang Thầm nói: "Vài hôm nữa, anh định về nước."
Dù chưa hiểu rõ, nhưng thấy vẻ mặt khác lạ của Giang Thầm khiến cậu cảm thấy căng thẳng nắm cổ tay hắn, lắp bắp hỏi: "Về, về nước thì có liên quan gì đến học hành sao?"
Bình luận