Chương 151: THẾ GIỚI THỨ NĂM (27)
CHO ANH SỜ ĐI MÀ
Nó còn là chim non mà...
Bé chim FA đang lắng nghe một lát thì không chịu nổi nữa, vỗ cánh loạng choạng bay đi như muốn thoát khỏi gánh nặng không phù hợp với tuổi của mình.
Còn hai người đàn ông trong căn nhà đang làm gì trên sô pha, thốt những tiếng ám muội bao lâu thì chỉ họ mới rõ.
😈😈😈
Chiếc sô pha mềm mại thoải mái, cũng khá rộng rãi, nhưng không phải là nơi để ngủ nghỉ. Hai người đàn ông nằm chen chúc trên đó hơi chật nhưng cũng lãng mạn, song nếu thực sự nằm nghỉ ngơi trên đó, đúng là phải chịu đựng.
Thế nên không lâu sau khi kết thúc, Giang Thầm bồng Tô Đoạn lúc này đã đuối sức tựa vào lòng hắn về phòng ngủ.
Lúc này cơ thể em bé mềm mại đến từng đầu ngón tay, mắt khẽ khép hờ, đôi hàng mi ươn ướt nước mắt, bết lại thành từng sợi mảnh, trông chẳng khác gì con non sa vào bẫy rập, bỏ cuộc giãy giụa, vẻ mặt vô hại vô cùng.
Giang Thầm không khỏi nhớ lại lúc nãy Tô Đoạn cũng với dáng vẻ này, mềm mại vô hại đẩy hắn xuống sô pha, rồi mạnh tay kéo quần hắn xuống: "..."
Đặt Tô Đoạn xuống giường, Giang Thầm ngập ngừng, nhẹ nhàng bóp thử cánh tay nhỏ xíu mềm mại của cậu.
Làn da mịn màng mềm mại, cảm giác thật dễ chịu.
Chỉ với cánh tay mảnh khảnh này, lấy đâu ra sức lớn như vậy?
Giang Thầm vẫn chưa hiểu nổi sao mình lại bị Tô Đoạn "cưỡng ép". Hắn cầm tay cậu lên lắc lư hai cái, rồi hỏi: "Giờ sao lại hết sức thế này?"
Tô Đoạn mở to đôi mắt vô tội nhìn hắn.
Đương nhiên là vì... Tác dụng của rau chân vịt chỉ kéo dài một tiếng...
Thực ra rau chân vịt có tác dụng trong một giờ ấy chỉ mới dùng được vài phút. Cậu chỉ kịp kéo áo Giang Thầm, hôn lên người hắn vài cái, thế mà hắn đã không kìm lòng nổi mà "lấy lại quyền chủ động".
Mặc dù trong lòng thầm trách, nhưng bề ngoài Tô Đoạn chẳng lộ ra chút nào, mắt vẫn long lanh ngấn nước, trông như bị bắt nạt sắp khóc thút thít, đang đuối sức ngẩng đầu nhìn hắn, trông quá sức tội nghiệp.
Nhìn vẻ mặt cậu như thế, dù trong lòng có bao nhiêu câu hỏi, Giang Thầm cũng không nỡ hỏi thêm, tự tìm lý do cho mình.
Có lẽ lúc đó hắn hơi kiệt sức mà bản thân hắn không nhận ra. Dẫu sao thì hắn cũng là "người bệnh", có một số triệu chứng kỳ lạ cũng là điều có thể hiểu được.
Nghĩ vậy, Giang Thầm thôi không thắc mắc nữa, đặt cánh tay nhỏ xíu ấy xuống, nhẹ nhàng dỗ cậu: "Đừng ngủ vội, rửa ráy sạch sẽ rồi hãy ngủ. Để anh đi xả nước nóng."
Trong cơ thể Tô Đoạn vẫn còn giữ đồ của hắn. Nếu để lâu không dọn sạch thì sẽ dễ đổ bệnh.
Trước đó hắn cũng đã chuẩn bị sẵn một số thứ để đề phòng, nhưng lại để trong tủ đầu giường. Lúc nãy khi bị kích thích đến mất kiểm soát trên sô pha, hắn đã chẳng còn kiên nhẫn để đi lấy.
Bình luận