Chương 155: THẾ GIỚI THỨ NĂM (31)

CHO ANH SỜ ĐI MÀ

Thấy một lớn hai nhỏ đang trừng mắt nhìn nhau, bầu không khí trở nên vi diệu khôn tả. Mẹ Tô chần chừ chau mày, bà nói sai gì sao?!

Nhưng trước khi bà kịp nghĩ ra đầu mối, cậu con trai bị trách mắng đã cúi đầu xấu hổ, giọng lí nhí như muỗi kêu mà nhận lỗi: "... Tại con không hiểu chuyện."

Giang Thầm: "..."

Cha Tô: "......"

Nghe Tô Đoạn thừa nhận đúng là mình đã "bắt nạt" Giang Thầm, mẹ Tô lập tức quên sạch bầu không khí kỳ lạ ban nãy, chuyển ngay mục tiêu sang Tô Đoạn, bắt đầu màn dạy dỗ "nghiêm khắc".

Từ chuyện Giang Thầm hồi cấp ba ngày nào cũng mang đồ ăn vặt cho cậu, đến việc Tô Đoạn ốm mà Giang Thầm xin nghỉ học để chăm sóc... Bà liệt kê hàng tá ví dụ về sự tận tâm của Giang Thầm, cố gắng nhấn mạnh rằng hành động "bắt nạt" anh như bây giờ của Tô Đoạn là vô ơn biết bao.

Hiệu quả răn dạy thì chưa biết thế nào, Tô Đoạn cứ "dạ dạ", "lỗi của Đoạn Đoạn" hết, nhưng thực ra trong lòng đang vô cùng vui vẻ. Hai má cậu ửng đỏ, nếu không biết rõ ngọn ngành, ai nhìn cũng tưởng cậu đang hoài niệm về một mối tình ngây ngô nào đó.

Nếu không vì tình hình không cho phép, có lẽ cậu đã cười hì hì thành tiếng rồi.

Cậu cúi đầu ngoan ngoãn lắng nghe, mẹ Tô thì càng nói càng hăng, chìm đắm trong cảm xúc mà không nhận ra ánh mắt sáng lấp lánh khác thường của Tô Đoạn.

Cả hai, một người "răn dạy", một người "nghe dạy", thế mà bầu không khí hài hòa đến lạ.

Giang Thầm vốn lo Tô Đoạn sẽ bị mắng đến khóc nhè, đã chuẩn bị sẵn sàng lao ra che chở: "..." Có lẽ hắn lo thừa rồi.

Tuy tâm trạng phức tạp nhưng lần này Giang Thầm không lên tiếng sửa lại hiểu lầm của mẹ Tô, chỉ lặng lẽ đứng nghe. Rõ là chọn cách ngầm thừa nhận rằng mình là người bị "bắt nạt".

Dù sao thì, xét về độ khó của việc "come out", chuyện Tô Đoạn "bắt nạt" hắn chắc chắn dễ được mẹ Tô chấp nhận hơn nhiều so với việc hắn "bắt nạt" Tô Đoạn.

Mẹ Tô trông có vẻ tức giận là thế, nhưng thực ra sau chuỗi hiểu lầm trước đó, bà đã có một khoảng thời gian để giảm bớt cú sốc. Lúc này trông bà chỉ có vẻ dữ dằn, nhưng hoàn toàn không thật sự nổi cơn tam bành.

Nếu bà thực sự không thể chấp nhận chuyện hai đứa con trai ở bên nhau, phản ứng đầu tiên lẽ ra phải là tìm cách chia rẽ hai người, chứ không phải tập trung mắng mỏ công khai như thế này.

Dù là cố tình hay vô thức, cách bà xử lý cũng cho thấy tình hình đã tốt hơn rất nhiều những gì Giang Thầm từng dự đoán.

✨✨✨

Một lúc sau, cha Tô giữ im lặng từ đầu đến giờ cuối cùng không chịu được nữa, trầm giọng lên tiếng khuyên lơn mẹ Tô: "Thôi em, đừng để tức giận hại sức khỏe."

Mẹ Tô đang mắng hăng say thì chợt bị ngắt lời nên hơi nghẹn lại, bất mãn nói: "Tôi mới nói được vài câu anh đã ngăn rồi à? Con cái ra thế này đều là do anh chiều mà ra cả!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...