Chương 161: THẾ GIỚI THỨ SÁU (4)
NHÌN EM NGON GHÊ
Hiệu quả của rau chân vịt vẫn còn đó, vì vậy, nên Tô Đoạn cũng nghe thấy những lời này.
Tuy nhóm người kia chỉ đang bàn về lối đi mà Lâm Chúc... Không, là cáo của Lâm Chúc - thôi thì cũng chẳng khác biệt gì mấy - đã đào ra, nhưng khi lọt vào tai, sao cứ cảm thấy có gì đó sai sai?
Bỗng dưng muốn xem vẻ mặt của Lâm Chúc bây giờ ra sao, Tô Đoạn len lén ngẩng đầu khỏi lồng ngực Lâm Chúc, đối diện ngay với đôi mắt đen u ám.
Dù bản thể cáo của Lâm Chúc sở hữu đôi mắt hai màu đẹp lạ lùng, nhưng phân thân này lại có một đôi mắt đen như người bình thường, tựa một mặt hồ sâu thẳm không gợn sóng, dưới đáy ánh lên sự lạnh lẽo đã ngấm sâu qua năm tháng, lạnh nhạt và hờ hững.
Thế nhưng khi chạm mắt với Tô Đoạn vài giây thì ánh mắt lạnh lẽo ấy chợt như tan băng, bớt đi lạnh lùng. Ngay sau đó, bàn tay đang quàng khoeo chân Tô Đoạn khẽ động, khẽ khàng đặt cậu xuống đất.
Mọi thứ xảy ra quá bất ngờ, Tô Đoạn vẫn đang mơ màng đã bị đặt xuống, phải vịn lấy tay áo của Lâm Chúc mới giữ được thăng bằng.
Lâm Chúc vẫn cao hơn cậu nửa cái đầu, đầu cậu vô tình va vào đầu vai hắn. Chẳng biết bộ quần áo Lâm Chúc đang mặc làm từ chất liệu gì mà vừa trơn láng vừa mát lạnh, nhẹ nhàng lướt qua trán cậu.
Đứng vững rồi, Tô Đoạn bám lấy tay áo của Lâm Chúc, ngẩng đầu nhìn lên.
Người đứng trước mặt cậu khoác trên mình một chiếc trường bào trắng nửa cổ xưa, ống tay và vạt áo rất rộng, kiểu dáng đơn giản, cổ và viền áo được tô điểm bằng những hoa văn phức tạp điệu thấp. Không rõ đó là phù chú hay thứ gì khác, nhưng nhìn kỹ thì đẹp đến thảng thốt.
Kết hợp với mái tóc đen dài buộc gọn bằng dây buộc đỏ sẫm rủ xuống tận eo, trông hắn như một người cổ đại lạc bước xuyên qua từ hàng nghìn năm trước.
Lẽ ra bộ trang phục nửa cổ nửa hiện đại này hẳn sẽ rất lạc lõng giữa chốn đô thị hiện đại. Nhưng có lẽ vì khí chất của Lâm Chúc quá xuất chúng, nên dù mặc bộ đồ đã lỗi thời từ lâu, nhưng đứng giữa những toà nhà cao tầng, hắn vẫn toát lên sự tự nhiên. Nhất thời không ai có thể bắt bẻ điều gì không đúng ở đây.
Chưa đến một phút sau, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại bên cạnh hai người. Cửa xe mở ra, một người đàn ông toàn thân mặc đồ đen bước xuống, cung kính gọi: "Cục trưởng Lâm."
Nói xong, anh ta mở cửa ghế sau rồi mời.
Từ tính cách đến diện mạo người đàn ông này đều trầm ổn, hoàn toàn khác với đám thiên sư vừa rồi nháo nhào buôn chuyện như chợ kia. Thấy cậu nắm tay áo Lâm Chúc thì cũng chỉ hơi khựng lại rồi nhanh chóng vờ như không thấy gì.
Lâm Chúc gật đầu, không gạt Tô Su Đoạn đang nắm tay áo mình, chỉ hơi nhấc cánh tay lên, ra hiệu cho cậu lên xe.
Tô Đoạn hết sức phối hợp trong việc nình bị đưa về "điều tra". Nhưng khi vừa nhấc chân lên xe, cậu sực nhớ ra hình như mình đã quên cái gì đó.
Bình luận