Chương 165: THẾ GIỚI THỨ SÁU (8)

NHÌN EM NGON GHÊ

"......" 

Thấy Ngô Triết Câu không trả lời mà chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đặt trên người hồ ly của mình, Tô Đoạn mới muộn màng nhận ra hành động của mình không ổn lắm. 

Như đã nói trước, nhân viên của Cục Khoa Tuyên bao gồm cả con người lẫn một số yêu và quỷ đã qua kiểm tra nghiêm ngặt. Là trợ lý của cục trưởng, Ngô Triết Câu không phải con người mà là yêu. 

Nói chính xác hơn, anh ta là yêu cùng loài với Tô Đoạn, nguyên hình cũng là thực vật. 

Nhưng chuyện đó không quan trọng. Quan trọng là anh ta là người duy nhất trong Cục Khoa Tuyên biết đôi chút về thân phận đại yêu của Lâm Chúc. 

Nếu là người khác nhìn thấy Tô Đoạn vuốt ve hồ ly cùng lắm chỉ nghĩ cậu to gan dám chạm vào thú cưng của cục trưởng. Nhưng trong mắt trợ lý Ngô này lại thành tìm chết dám sờ cục trưởng ngay trước mặt. 

Tô Đoạn: "......" 

Lông trên lưng cáo trưởng thành mềm mại mượt mà, còn tỏa ra hơi ấm dễ chịu. Cảm giác ấy còn thoải mái hơn cả chiếc chăn tơ tằm cao cấp nhất mà cậu từng dùng. Tô Đoạn lưỡng lự một chốc rồi không thể chống lại sự hấp dẫn ấy, vờ như không hay biết gì, nhẹ nhàng gọi Ngô Triết Câu: "Anh, anh Ngô, sao vậy ạ?" 

Điều cậu không nhận ra là ngay khi câu hỏi của mình vừa dứt, con cáo trắng bên cạnh vốn hơi sững sờ trước sự xuất hiện đột ngột của Ngô Triết Câu, lập tức co lại đồng tử. Đôi mắt thú hai màu vô cảm liếc nhìn Ngô Triết Câu, chất chứa cảnh cáo lạnh lùng. 

Ngô Triết Câu không phải hạng người non nớt bồng bột. Đi theo Lâm Chúc mấy trăm năm, anh ta không phải kẻ thiếu tinh ý. Bị ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Chúc quét qua bèn điều chỉnh lại biểu cảm kỳ lạ trên mặt với tốc độ nhanh nhất, rồi lắc đầu, dịu giọng: "Không có gì đâu, cậu đừng để ý. Tôi tới để... Báo cáo chút việc với cục trưởng." 

Chỉ là khi nói đến hai chữ "cục trưởng," giọng anh ta khẽ ngừng lại khó nhận ra, lộ ra chút khó diễn tả bằng lời. 

Tô Đoạn giả ngốc gật đầu, bàn tay vẫn để trên lưng hồ ly không buông ra. Miệng thì tỏ vẻ hiểu chuyện: "Vậy anh Ngô mau đi đi, chắc cục trưởng vẫn chưa ra ngoài đâu." 

Ngô Triết Câu đáp "được", cúi đầu bước vội qua Tô Đoạn, bàn chân đạp lên từng bậc thang. Đôi mắt anh ta không dám liếc sang hồ ly trắng như tuyết khổng lồ bên cạnh cậu.

Ngô Triết Câu vừa vào cửa, bàn tay Tô Đoạn vẫn đặt trên lưng con hồ ly bèn thuận theo chiều lông nhẹ nhàng vuốt vài cái. Cậu cúi đầu thì thầm với con hồ ly trắng đang nằm đó mà vẫn có cảm giác hiện diện mạnh mẽ: "Đều là trợ lý, tôi thì rảnh rỗi, còn anh Ngô thì hình như bận rộn lắm."

Cáo trắng không từ chối bàn tay gầy gò của con người đang vuốt lưng mình. Nghe thấy lời phàn nàn nho nhỏ như tự nói một mình của thanh niên tóc đen, nó chỉ khẽ động đôi tai rồi hơi nghiêng đầu, đối diện với đôi mắt đen láy đang chăm chú nhìn mình. Đôi mắt ấy sáng trong, tựa như viên đá quý vừa được vớt lên từ đáy nước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...