Chương 171: THẾ GIỚI THỨ SÁU (14)
NHÌN EM NGON GHÊ
Nghe tiếng kêu to của lỏa ngư, Tô Đoạn ngơ ra, trong tiềm thức nghĩ thế mà nó biết nói tiếng người...
Nhưng ngẫm lại cũng đúng, nếu nó giả danh lừa bịp được thì nói tiếng người cũng không có gì ghê gớm.
Cái miệng lỏa ngư lúc mở lúc đóng, cái mồm kêu oang oang: "Đại nhân, oan cho ta quá! Ta cũng chỉ bị ép buộc, bị nô dịch mới phải giả mạo lừa bịp! Cả cái hồn phách này cũng là do kẻ đó đòi, ta không giúp hắn thì hắn sẽ ăn thịt ta mất!"
Tô Đoạn nghe vậy khẽ chun mũi.
Nếu con lỏa ngư này bị ép làm chuyện xấu thật thì tội của nó chắc chắn sẽ nhẹ hơn chủ động giết người.
Tội nhẹ hơn, chẳng lẽ... Chẳng lẽ không được ăn nó nữa sao?
Lâm Chúc liếc nhìn cậu, chẳng hiểu sao lại từ đôi mắt đen láy trong trẻo kia thấy được đôi chút lo lắng vì không được ăn của cậu, bâng quơ nói: "Đừng nghe nó nguỵ biện, nó đã gánh trên mình nghiệp sát quá nặng. Dẫu không có lần này thì cũng đã đủ tội chết rồi."
Tô Đoạn lập tức mừng rỡ: "Vậy thì tốt... À không! Ý em là con lỏa ngư này thật quá đáng mà!"
Lâm Chúc không vạch trần suy nghĩ tham ăn của cậu, bình tĩnh lắc lắc sợi dây đỏ trong tay. Lỏa ngư bị trói ở đầu kia run lên bần bật, hai chiếc lông rụng xuống trông thê lương làm sao.
Lỏa ngư không nhúc nhích, trông như chết rồi vậy: "..."
Là một yêu thú mang dòng máu cổ xưa, dù năng lực không ra gì, nhưng lòng tự trọng của nó lại rất cao. Nó chẳng hề coi trọng loài người, một giống loài yếu ớt đoản thọ.
Dĩ nhiên không chỉ mình nó mà đa số yêu thú thời thượng cổ đều coi khinh con người.
Nhưng ai ngờ qua bao thời đại đổi thay, cuối cùng loài người yếu đuối ấy lại dựa vào số lượng khổng lồ để chiếm vị trí thống trị. Còn những yêu quái như nó vì linh khí suy giảm mà sức mạnh hao mòn, phải co cụm sống trong thành phố, đến ăn một người cũng phải dè chừng, sợ bị thiên sư phát hiện.
Mấy nghìn năm trước, yêu thú nào mà ngờ nổi nghìn năm sau lại thành ra thế này?
Giải quyết xong chuyện ăn uống, Tô Đoạn lại nhớ ra mục đích chính của họ, bèn chuyên nghiệp nhắc nhở Lâm Chúc: "Nó bảo có kẻ sai khiến, có cần điều tra không ạ?"
Lâm Chúc gật đầu: "Cần, đừng lo."
Thật ra nếu lỏa ngư không tự thú thì hắn cũng không ngờ có kẻ đứng sau vụ này. Dường như kẻ đó rất cẩn thận, mọi thứ đều để lỏa ngư ra mặt, còn mình thì giấu kín tung tích.
Bình thường gặp phải tình huống một vụ án nhỏ lại kéo theo bóng dáng kẻ chủ mưu, thiên sư thường sẽ thấy phiền phức, nhưng Lâm Chúc thì không nghĩ vậy.
Con lỏa ngư này yếu ớt nhưng dẫu sao cũng mang dòng máu yêu thú thượng cổ, chỉ cần dựa vào huyết mạch đã đủ đè bẹp không ít tiểu yêu. Vì vậy kẻ đứng sau có thể sai khiến nó chắc chắn cũng không phải loại yếu đuối.
Bình luận