Chương 177: THẾ GIỚI THỨ SÁU (20)
NHÌN EM NGON GHÊ
Chuyện, chuyện gì thế?
Năm phút sau, Tô Đoạn ôm trong lòng một con non bé xíu không rõ đã cai sữa chưa, đứng dưới tán cây cao lớn chừng năm sáu người mới ôm xuể, ngơ ngác tự hỏi cuộc đời phục linh.
Trước mắt cậu không hề có bóng dáng của các tòa nhà, thay vào đó là những ngọn núi trập trùng nối dài xa tít mù khơi. Đất dưới chân đen thui ẩm ướt, là dấu hiệu của sự phì nhiêu, mặt đất mọc đầy những bụi cỏ thấp lùn, còn vương những giọt sương buổi sớm khiến gấu quần cậu ướt sũng.
Mặt trời chỉ vừa ló đầu khỏi chân trời, ánh sáng vàng nhạt soi rọi những giọt sương trên lá cỏ, phản chiếu thành những vòng sáng bảy sắc. Không khí tràn ngập tiếng kêu của những loài động vật không biết là con gì, có tiếng trong trẻo, có tiếng khàn khàn lạ lẫm, nhưng tất cả đều toát lên sức sống mãnh liệt.
Có lẽ vì trước khi làm nhiệm vụ, Tô Đoạn đã từng sống hàng nghìn năm dưới hình hài thực vật, nên khi đặt chân đến một nơi ngập tràn linh khí như thế này, cậu không kiềm được suy nghĩ muốn cắm rễ xuống mảnh đất màu mỡ này để tận hưởng ánh sáng ban mai mà rung rinh những chiếc lá nhỏ.
Mỗi chi tiết ở đây đều mang theo sự an nhiên và tự nhiên chẳng tài nào có được trong cuộc sống đô thị hiện đại.
Đúng vậy, lúc mở mắt, Tô Đoạn đã không còn ở khu nghỉ dưỡng nữa.
Thực tế thì không chỉ không gian thay đổi mà cả thời gian dường như cũng xảy ra những biến cố kỳ lạ.
Tô Đoạn vừa định giũ gấu quần dính sương thì nghe thấy một tiếng "ưng" nhỏ xíu trong lòng. Một cái đầu lông xù nhỏ nhắn từ từ ngẩng lên khỏi ngực cậu, đôi mắt xanh thẳm tròn xoe ngập nước nhìn cậu.
"!!"
Tô Đoạn lập tức quên béng gấu quần ướt, vội vàng thả chân xuống đất, nâng hai tay như đang ôm một món đồ thủy tinh dễ vỡ, nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế của cục bông nhỏ trong lòng, cẩn thận hỏi: "Trắng Trắng, đói rồi à?"
Không sai, cục bông nhỏ này chính là Lâm Chúc ở dạng con non.
Có vẻ con vong quỷ định hút lấy âm khí trong cơ thể Tô Đoạn, nhưng giữa chừng không biết xảy ra trục trặc gì khiến cậu quay ngược thời gian về thời kỳ Cổ Hoang từ hàng triệu năm trước, một thời kỳ mà những yêu quái chỉ tồn tại trong truyền thuyết vẫn còn đang cực kỳ hưng thịnh.
Lúc này linh khí trên đất trời vẫn tràn đầy, thế giới mang vẻ hoang dại cuộn trào sức sống. Các yêu thần tự do đi lại giữa sông núi, để lại vô số huyền thoại.
Mà mảnh đất nơi Tô Đoạn đang đứng đúng là trùng hợp, chính là lãnh thổ của quốc gia Thanh Khâu nổi tiếng trong "Sơn Hải Kinh".
- Cũng chính là quê nhà của Lâm Chúc.
Điều khiến cậu kinh ngạc hơn cả là vừa mới đến đây, cậu đã nhặt được một bé con non mà sau này sẽ trở thành người yêu của mình.
Chẳng biết là bị lạc, bị bỏ rơi hay có chuyện gì khác, khi mở mắt ra thì Tô Đoạn đã thấy một cục bông trắng xù đang ngồi trên ngực mình, miệng phát ra những tiếng "Ưng ưng" yếu ớt.
Bình luận