Chương 186: THẾ GIỚI THỨ SÁU (29)+ +Chúc mừng năm mới 🎊

NHÌN EM NGON GHÊ

Hết cách, lỡ giết rồi, giờ cũng chẳng thể dừng lại được nữa. Mà nhóc con nhà cậu vẫn đang ngồi chờ ăn cơm bên cạnh kia kìa. 

Vả lại... Yêu quái thời cổ hoang vốn tôn thờ sức mạnh, mạnh thì sống, yếu thì bị ăn. Luật lệ ở đây tàn khốc và trần trụi, lòng thương cảm dư thừa chẳng đem lại bất kỳ lợi ích nào. 

Dù chưa từng sống qua thời đại này, nhưng Tô Đoạn vốn là yêu quái, nên với những quy tắc sinh tồn như thế cậu lại càng hiểu rõ hơn. 

Tô Đoạn hơi bứt rứt, nhưng rồi lại tiếp tục xử lý xác con phì di. 

Sau khi rửa sạch phì di từ trong ra ngoài, cậu chặt đầu con rắn vứt đi, tách rời cánh, móng và thân, rồi cắt tất cả thành từng khúc nhỏ, bỏ vào một cái thau, định bụng mang đi nấu. 

Thực ra hạn chế về quan niệm và công cụ khiến yêu quái nơi này hầu hết đều ăn tươi nuốt sống cả da lẫn xương, hiếm khi thấy chúng nhóm lửa để nướng thịt chín. 

Cậu cố tình nấu chín thức ăn vì đồ ăn chín thường ngon hơn. Trong điều kiện cho phép, Tô Đoạn luôn muốn nhóc con nhà mình được ăn thứ ngon nhất. Song nếu chế biến tốn quá nhiều thời gian, dẫn đến bỏ gốc lấy ngọn thì cũng chẳng có nghĩa lý gì.

Thịt rắn vốn tanh nên Tô Đoạn cho thêm nhiều rượu khử mùi và các loại gia vị, ướp một lát, sau đó trụng qua nước nóng để bỏ lớp bọt tanh, rồi thêm vài miếng củ cải trắng cũng có tác dụng khử mùi, thái to, cho hết vào nồi hầm cùng. 

Chiếc nồi cậu dùng là nồi áp suất của hệ thống, vừa tiện lợi vừa hiệu quả, an toàn không lo cháy khét. Hơn mười phút sau món hầm đã xong. 

Nắp nồi được mở ra, một làn hơi nóng nghi ngút tỏa ra, lượn lờ xộc vào mũi Tô Đoạn. 

Mùi hương đó khó mà diễn tả bằng lời, vừa thơm nức, lại phảng phất chút cay nồng, hòa quyện với vị thanh nhẹ của củ cải trắng, khiến Tô Đoạn dù đã no bụng vẫn không khỏi thèm ăn. 

Ngửi thấy hương thơm hấp dẫn ấy, Tô Đoạn thở phào nhẹ nhõm. 

Quả nhiên, yêu quái có thể xấu đến không nỡ nhìn, nhưng hương vị của chúng thì rất ngon.

Biết đâu càng xấu lại càng ngon thì sao? 

Tô Đoạn nghĩ vẩn vơ, gắp một miếng thịt nhỏ, thổi nguội rồi cho vào miệng. 

Thịt rắn mềm mịn, vào miệng là tan ngay đầu lưỡi, hương vị của nó giông giống lỏa ngư mà cậu từng ăn, nhưng mềm và ngon hơn, lại thêm vị cay tê tê của hạt tiêu, làm đầu lưỡi không ngừng bị kích thích. Lúc nuốt xuống, cảm giác cứ như muốn nuốt cả lưỡi theo. 

Tô Đoạn hài lòng gật gù, nheo mắt tận hưởng dư vị, sau đó đặt thìa xuống. 

Món phì di hầm hết sức ngon, nhưng cậu chỉ là một người phàm, sức ăn có hạn. Chén canh cá khô vừa nãy đã làm bụng cậu căng tròn, không ăn nổi thêm nữa. 

Song Tô Đoạn chẳng hề tiếc nuối. Trên núi Hồn Tịch đầy rẫy phì di, thiếu con này thì ăn con khác, bữa sau ăn cũng chẳng muộn. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...