Chương 3: THẾ GIỚI THỨ NHẤT (3)

THẾ GIỚI THỨ NHẤT:
CẬU ÚT NHÀ GIÀU x NGƯỜI HẦU LÀM THẾ THÂN

Tô Đoạn ngẫm nghĩ mãi, cuối cùng lặng lẽ quyết định vờ ngủ.

Dựa theo sự yêu thương quan tâm của Tô Tranh với cậu em trai này, hẳn sẽ không đánh thức cậu dậy.

Thế là cậu kéo chăn lên, nhắm mắt lại nằm yên trên giường.

Do thói quen sinh hoạt, cậu đã quen với trạng thái nằm yên này nên nằm thở đều đều đến mức trông như đang ngủ thật.

Vì vậy, khi Tô Tranh đẩy hé cửa đi vào thì thấy em trai mình đang vùi trong chăn bông mềm mại ngủ ngon lành.

Anh dừng lại, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

"Em ấy ngủ bao lâu rồi?" Tô Tranh đi một đoạn xa rồi hỏi quản gia bên cạnh.

Quản gia cung kính đáp: "Cậu chủ vừa uống thuốc vào hai mươi phút trước, chắc là vừa ngủ thôi."

Tô Tranh gật đầu, rồi hỏi thăm về hoạt động hôm nay của Tô Đoạn, giọng nói dẫu lạnh nhạt nhưng lại hỏi thăm rất cặn kẽ.

Hai người vừa nói vừa đi về phía phòng làm việc.

Mặc dù vội vã quay về chỉ để thăm em trai, nhưng dầu gì cũng đã về nhà rồi nên anh bèn lấy theo vài phần tài liệu luôn.

Khi đến đầu cầu thang, ánh mắt Tô Tranh nhìn xuống và trông thấy một bóng người lạ, bèn dừng bước.

Anh hỏi quản gia: "Kia là người làm mới à?"

Quản gia nhìn thoáng qua Tần Tri đang bận rộn trong phòng khách, rũ mắt trả lời: "Thưa vâng, người làm lần trước cho cậu chủ uống bậy thuốc nên đã bị sa thải, lại thuê thêm người khác, hôm qua mới đến, tay chân rất siêng năng cần mẫn, cậu chủ cũng vừa lòng cậu ta."

Thật ra Tần Tri không trải qua trình tự tuyển dụng bình thường của nhà họ Tô, mà là cậu chủ muốn tuyển hắn. Thấy khuôn mặt hắn giông giống với cậu cả nhà họ Tần, nên cũng đoán ra đôi chút lý do.

Có điều, nếu có thể giấu những chi tiết vô hại này thì nên giấu đi trước, kẻo cậu cả không chịu theo ý của cậu út mà sa thải hắn, cậu út sẽ lại buồn lắm.

Tô Tranh bận việc ở công ty nên cũng không hơi đâu mà quan tâm đến những việc linh tinh ở nhà. Mấy năm trước lúc mẹ Tô ở đây, bà sẽ quan tâm, nhưng sau khi cha mẹ Tô ra nước ngoài hết rồi thì những chuyện này đều do quản gia lo liệu.

Anh cũng không thấy có gì đáng để nghi ngờ một người hầu mới tuyển vào, chỉ là khi nhìn thấy Tần Tri đột ngột ngẩng đầu lên, lông mày anh hơi nhíu lại.

Người này trông có vẻ hơi giống người thừa kế nhà họ Tần mà em trai anh đã chết mê chết mệt một thời thì phải?

Mấy năm trước, Tô Đoạn vì chuyện này mà bệnh nặng nên anh vẫn có chút ấn tượng về khuôn mặt của Tần Phong.

- Tất nhiên, đó chắc chắn không phải là ấn tượng tốt.

Trực giác của Tần Tri luôn rất nhạy bén, ngay khi Tô Tranh nhìn hắn, hắn ngẩng đầu lên hệt như một con thú non đầy cảnh giác, nhìn thẳng vào mắt Tô Tranh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...