Chương 39: THẾ GIỚI THỨ NHẤT (39)

THẾ GIỚI THỨ NHẤT:
CẬU ÚT NHÀ GIÀU x NGƯỜI HẦU LÀM THẾ THÂN

Tần Tri dần nhận ra điều gì đó, lòng bàn tay bao lấy gò má Tô Đoạn chậm rãi vuốt ve.

Ánh nắng ấm áp bỗng chốc trở nên ảm đạm, từng lớp mây lững lờ không biết bay đến từ đâu từng chút một che khuất mặt trời to lớn.

Tần Tri quỳ một chân bên mép giường, bỗng nhắm lại đôi mắt đầy vẻ khó tin, mờ mịt và đau xót, hắn đứng lặng ở đó thật lâu, đến khi mở mắt ra thì vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh, như thay đổi thành một người khác vậy.

Hắn rút tay về rồi đứng dậy, không khóc cũng không la hét, đôi mắt đen láy thậm chí trông có chút hững hờ, khoanh tay đứng đó im lặng nhìn người thương nằm trên chiếc giường được hoa bao quanh.

Theo ánh mặt trời dần bị che khuất, bóng của hắn in trên đất cũng trở nên ảm đạm và mờ ảo, trước lúc hoàn toàn biến mất, nó bỗng nhiên vặn vẹo bành trướng, lờ mờ lộ ra hình dáng của một con cự thú, nhưng vẫn chưa kịp thấy rõ ràng thì nó đã nhanh chóng biến mất tăm theo ánh mặt trời bị che hẳn.

Chỉ trong vòng hai phút, thời tiết trên đảo chuyển từ ánh nắng tươi sáng sang u ám nặng nề.

Nếu ai đó gặp phải thời tiết thay đổi đột ngột như vậy chắc sẽ hoảng hốt lo sợ liệu có gió bão hay không.

Một khi mưa to kéo đến, tất cả thuyền bè trên biển đều có thể gặp nguy hiểm liên quan đến tính mạng, nếu gặp phải gió bão, một hòn đảo nhỏ không có gì đặc biệt hay nổi bật như thế này cũng sẽ có nguy cơ bị phá hủy.

Nhưng Tần Tri tựa như không sầu lo về chuyện này, vẻ mặt thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ, cứ như đã đoán trước được chuyện này.

Những cơn gió cuồn cuộn trên mặt biển xanh thẳm lặng lẽ dừng lại, hòn đảo yên tĩnh, những nhân viên bảo vệ lẽ ra nên làm các biện pháp bảo vệ khẩn cấp cũng mất tích, thời gian như ấn nút tạm dừng.

Tần Tri lại nhìn gương mặt Tô Đoạn, lần này vẻ mặt hắn cuối cùng cũng thay đổi, trong mắt hiện lên cảm xúc phức tạp, có nóng cũng có lạnh, có yêu thương cũng có ngờ vực... Cuối cùng dừng lại ở sự cố chấp và tham lam khó hiểu.

Cảm xúc của hắn dường như hết sức thất thường, mới nãy vẫn là vẻ lạnh nhạt không hề quan tâm đến sống chết của Tô Đoạn, bây giờ lại lo lắng đi tới đi lui trong phòng, giống như cự long vừa phát hiện ra bảo vật quý giá nhất bị mất nên hòng tìm cơ hội cướp đồ của mình về.

Hắn leo lên giường, gạt vài cánh hoa vướng bận sang một bên, cẩn thận ôm người vào lòng, nhẹ nhàng tựa cằm lên đỉnh đầu cậu, để ngực và lưng người trong lòng tựa kín kẽ vào nhau, bao bọc cả người người ấy trong lòng ngực mình, nhiệt độ trên người mình cũng truyền qua người ấy.

Em ấy là của hắn, không một ai có thể cướp em ấy khỏi hắn.

Tần Tri nghĩ vậy rồi chậm rãi nhắm mắt lại, sắc mặt lập tức tái nhợt.

❦❦❦

Chẳng biết qua bao lâu, gió ngưng thổi trên biển lại bắt đầu nổi lên, nhân viên bảo vệ trên đảo nhỏ nhận thấy thời tiết xấu nên đều sôi nổi ra ngoài tăng cường trang bị.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...