Chương 76: THẾ GIỚI THỨ BA (13)
NGÀY THỨ MƯỜI BA NUÔI BÉ THÚ Ở TINH TẾ
Tô Đoạn ngoan ngoãn nghiêng cổ, để mặc nơi yếu ớt nhất của mình lộ ra dưới môi răng của kẻ săn mồi.
Lotta trưởng thành cẩn thận tránh né đụng phải hàm răng, chỉ dùng cánh môi mềm mại và đầu lưỡi đánh dấu lặp đi lặp lại trên cần cổ trắng ngần, bảo đảm để lại mùi hương nồng nàn của mình trên mỗi một tấc da của cậu.
- Vết đánh dấu chắc chắn chưa đủ sâu nên mấy tên bánh trôi xấu đến ma chê quỷ hờn đáng ghét đó có mắt không tròng nhìn bừa vào cậu.
Mùi hương trên người con mồi nhỏ vốn rất nhẹ, có vị đăng đắng ngòn ngọt khó tả. Tuy không quá đỗi ngọt nhưng khi rơi vào chóp mũi Vigrit lại như gây nghiện đến lạ kỳ, ngay cả hô hấp cũng trở nên nặng nề hơn.
Vì Tô Đoạn nghiêng đầu ra nên mạch máu màu xanh nhạt chảy xuôi dưới lớp da hơi nổi lên, chỉ cần một cái cắn là có thể xé rách làn da ấy, không ngừng kích thích vị giác của hắn.
Vigrit liếm dọc theo những đường mạch máu nổi lên, lại không yên tâm liếm chúng lần nữa, làm sâu sắc thêm hương vị mà hắn để lại.
Đây là nơi quan trọng nhất, nhất định phải giấu đi thôi.
"Ưm..."
Cảm giác liên tục bị vuốt ve vào dây thần kinh nhạy cảm bên cổ thật khó tả, yết hầu của Tô Đoạn không ngừng lăn, lông mi rũ xuống, đôi mắt có một chút ngấn nước, từ cổ đến gò má cũng thấy nóng lên.
Lần này Vigrit liếm láp càng nóng nảy và lâu hơn mọi lần trước, khi yết hầu trên cổ bị hắn cắn một miếng, Tô Đoạn không kiềm lòng được rên rỉ trong cổ họng, bàn tay yếu ớt đặt trên vai thiếu niên dùng chút sức đẩy hắn ra theo phản xạ.
"Đừng, đừng làm thế... Bị cắn hỏng mất."
Thiếu niên tóc đen lại dùng sức mút một miếng vào hết hầu nhỏ tinh xảo của cậu, phát ra tiếng chụt sến rện mới lưu luyến bịn rịn nhấc đầu rời khỏi cổ con mồi nhỏ, rũ mắt đón ánh mắt của con mồi nhỏ.
Chẳng biết con mồi nhỏ bị cắn đến nỗi sợ hãi hay sao mà gò má và cần cổ ửng hồng, khóe miệng bất an mím chặt, đôi mắt ngọc lưu li đen tuyền ươn ướt, trông có vẻ hồi hộp đến lạ. Dáng vẻ bị bắt nạt đến sắp co rụt khiến hắn... Muốn đè cậu ra liếm nữa.
Nhưng lòng bàn tay của con mồi nhỏ vẫn đè lên vai hắn với vẻ phản kháng, đoán rằng nếu tiếp tục đánh dấu sẽ khiến người đó không vui, Vigrit kiềm chế ý muốn tiếp tục đánh dấu của mình rồi đưa tay nắm cổ tay con mồi nhỏ, nhẹ nhàng kêu chíp chíp với cậu, khàn giọng nói: "Không làm thế nữa."
Sau khi chíp xong lại nói: "... Đừng để mấy tên nhóc đó bò lên người anh, lỡ chúng cắn anh thì sao? Anh ở lại đây đã rất nguy hiểm rồi..."
Là một con mồi nhỏ đứng đầu trong thực đơn của tộc Lotta, thế mà dám ở lại trung tâm của tộc Lotta, nói ra e là chẳng một ai tin.
Bình luận