Chương 78: THẾ GIỚI THỨ BA (15)
NGÀY THỨ MƯỜI LĂM NUÔI BÉ THÚ Ở TINH TẾ
Khi ý thức của Tô Đoạn tự nhiên quay về, cậu nhận ra mình đã trở lại phòng ngủ của mình và Vigrit.
Vết thương nhỏ cố ý để lại chắc đã được chữa rồi, rất sạch sẽ, thoải mái và sảng khoái. Trên đỉnh đầu là trần nhà cao cao, còn trên người được đắp một chiếc chăn bông mềm mại, mép được cẩn thận kéo đến cằm, bên tai yên tĩnh, chỉ loáng thoáng hơi thở của một ai đó.
Hệ thống thầm báo với cậu: "Ký chủ, không xảy ra chuyện gì đổ máu cả."
Tô Đoạn nhẹ giọng đáp "ừ", trong lòng thấy yên tâm hơn, sau đó hơi nghiêng đầu nhìn nơi có tiếng hít thở.
Thiếu niên tóc đen đang nằm cuộn tròn bên cạnh cậu, nhưng hắn không vòng tay ôm chặt eo Tô Đoạn, vùi đầu vào ngực cậu ngủ như trước đây mà lại cách cậu khoảng chừng một nắm tay, tay chỉ nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay của cậu.
Trông như rất muốn đến gần, nhưng rồi cẩn thận đề phòng điều gì đó.
Không hiểu sao phản ứng của Vigrit hôm nay có chút chậm chạp. Bình thường mỗi buổi sáng khi Tô Đoạn mở mắt ra thì thiếu niên ôm cậu cũng sẽ mở mắt, nhưng hôm nay, mãi đến khi Tô Đoạn quay đầu sang, ánh mắt dừng lại trên hàng mi cong vút thì Vigrit mới thình lình mở đôi mắt xanh băng ra.
Đôi ngươi co lại, Lotta trưởng thành lăn khỏi giường, quỳ xuống bên cạnh cậu, rồi cứ vậy nhìn cậu, trong đôi mắt xanh băng ấy là vẻ phức tạp và căng thẳng, đáy mắt thoáng vẻ muốn rút lui.
Không dám chạm vào cậu... Ngay cả bàn tay đang chạm vào cậu cũng cuống quýt rụt lại.
Nhìn dáng vẻ sợ sệt y như chim sợ cành cong của Vigrit, chẳng hiểu sao Tô Đoạn thấy tim như bị ai bóp lấy. Cậu chống một tay ngồi dậy, vươn tay với thiếu niên tóc đen cạnh bên, lòng bàn tay nhẹ nhàng áp vào gò má mềm mại của người kia.
Vigrit được sờ mặt hơi cứng đờ, nhưng không hề tránh né. Hắn thử dùng gò má dụi dụi vào lòng bàn tay cậu.
Như thể đang hấp tấp xác nhận điều gì đó vậy.
"Vig Chít ngoan..." Tô Đoạn cong khóe mắt, đôi mắt đen láy trong veo chăm chú nhìn thiếu niên đang vùi mặt vào bàn tay mình, dùng giọng điệu nhẹ nhàng dỗ dành con non: "Đến đây... Ôm một cái được không em?"
Thiếu niên tóc đen đang dụi má vào lòng bàn tay cậu khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu mấy giây rồi bỗng sốt ruột bổ nhào vào lòng cậu.
Hắn dang rộng hai chân ra ngồi trên người cậu, cánh tay cơ bắp săn chắc siết chặt eo cậu, đầu thuần thục vùi vào ngực cậu bắt đầu dụi dụi.
... Cứ như người chịu ấm ức là hắn vậy, làm nũng "hừ" thành tiếng.
Tô Đoạn sờ cái đầu đen xù xù trong lòng, đầu ngón tay luồn vào tóc hắn, chậm rãi mát xa cho hắn.
Bình luận