Chương 82: THẾ GIỚI THỨ BA (19)

NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN NUÔI BÉ THÚ Ở TINH TẾ

Trong thiết tưởng của Vigrit, lẽ ra đêm đính hôn sẽ diễn ra thế này:

Công khai đánh dấu con mồi bé bỏng của mình trước mặt mọi người, rồi vui vẻ bồng con mồi nhỏ về phòng, rồi lại cẩn thận đánh dầu từ trong ra ngoài lần nữa.

Tất nhiên, sẽ tốt nhất nếu con mồi nhỏ chịu cho hắn đánh dấu cả đêm.

Nhưng hiện thực hiện ra trước mắt hắn lại là thế này:

Bốn cục bánh trôi xấu đau xấu đớn đang ngồi xếp thành một hàng trước mặt hắn, muốn đến gần con mồi nhỏ của hắn. Hắn chẳng những không thể vứt chúng đi mà còn phải cọ lông với chúng nó, là lông đó!

Vigrit: "..."

Vừa rồi cậu Chít trưởng thành cảm thấy mình đã chạm đến đỉnh cao cuộc đời Chít lại lần nữa bị sự tàn nhẫn của cuộc sống tạt một gáo nước lạnh vào mặt.

Nếu đánh nhau với mấy cục bánh trôi xấu xí này thì chắc chắn hắn rất giỏi, nhưng cọ lông thân thiện với chúng lại là chuyện rất khó tưởng tượng nổi-

Đối mắt với hoàng đế nghiêm trang mấy giây, Vigrit theo phản xạ quay đầu lại nhìn người duy nhất mà mình từng cọ lông vào.

Con mồi nhỏ của hắn đang nháy đôi mắt đen bóng như ngọc lưu ly mềm mại nhìn hắn, thấy hắn quay đầu lại nhìn mình bèn hơi cong khóe mắt.

Vì sao tất cả mọi người ngoại trừ hắn đều có vẻ chấp nhận cọ lông là một chuyện tốt vậy?

Vigrit không khỏi hoài nghi đời Chít.

Ngay lúc hắn đang do dự không biết phải làm sao thì hoàng đế đang ôm một con non bỗng bình tĩnh nói: "Nếu ngươi không có kinh nghiệm về mặt này, ta có thể làm lại lần nữa với ngươi."

Làm lại lần nữa với hắn...?

Vigrit chưa kịp cẩn thận phân tích ẩn ý trong lời nói thì người cùng tộc lớn tuổi cao hơn hắn một chút đã buông con non trong lòng ra, chỉ trong vài giây hắn ta đã biến thành một con Lotta trưởng thành cao tương đương một con người.

- Để ngăn sự cố khủng khiếp như giẫm phải con non, hoàng đế bệ hạ không lộ ra dạng thú cỡ lớn của mình trong phòng nuôi dưỡng mà chỉ biến thành thú cao bằng Tô Đoạn.

Mái tóc của Lotta trưởng thành xuất hiện trước mặt Tô Đoạn và Vigrit tựa màu tóc ở dạng người - màu vàng nhạt gần như trắng tinh, chỉ có lông ở phần đuôi mới có thể thấy rõ màu vàng hơn khi bị ánh sáng chiếu ngược.

Dạng thú của hắn ta trông không bắt mắt lắm, còn có chút lạnh lùng sắc sảo, cũng không mềm mại, nhưng lại khiến người ta không thể rời mắt được đến lạ.

Đôi mắt ngọc lục bảo sâu thẳm khảm trên khuôn mặt thú tròn vo, như một loại đá quý nào đó, lại như hồ nước sâu thẳm, mang lại cảm giác phân tầng phong phú khi góc nhìn thay đổi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...