Chương 1: GẶP NHAU NHƯNG CẬU CHẲNG THÈM NÓI CHUYỆN VỚI TỚ

"Hôm nay đến đây chơi à mẹ?"

Thiện ngơ ngác trong vòng tay mẹ và hỏi.

Nén cảm xúc trong lòng bà cố trả lời : "Ừ, hôm nay con ở đây chơi với cô vài hôm rồi bố mẹ đến đón sau nhé!"

Nét mặt ngây thơ vui vẻ của Thiện khiến bố mẹ không thể cầm lòng. "Dạ, đến đón con sớm nha mẹ".

Rồi bố mẹ dẫn Thiện vào ngôi nhà tình thương của mẹ Ngọc. Mẹ vui vẻ ra đón.Thiện nhìn thấy các bạn trẻ đang nô đùa đằng trước ngay lập tức cậu chạy ra chơi cùng. Từ xa nhìn đứa con trai bé nhỏ hai ông bà không cầm được nước mắt , công ty phá sản không còn cách nào khác phải nhờ cậy mẹ Ngọc chăm sóc Thiện, khi ổn định hứa lại về đón Thiện. Ở nước ngoài công việc phải làm việc cả ngày và ở nhà tập thể thì làm sao có thể đưa Thiện đi cùng.

Mẹ Ngọc an ủi : " Không sao đâu, tôi sẽ chăm sóc cho bé thật tốt, hai anh chị cứ yên tâm mà làm việc, ở đây các em nhỏ rất ngoan, đừng lo lắng".

Bố Thiện nghẹn ngào: " Cảm ơn chị rất nhiều"

Chơi đã mệt ,Thiện thở hổn hển chạy đến bố mẹ than vãn : " Ôi mệt quá... ! Ở đây vui quá, sau này con muốn đến đây thường xuyên ạ!

Lời nói ngây thơ của Thiện càng làm bố mẹ cậu nghẹn lòng: "Con ở đây ngoan, nghe lời mẹ Ngọc không được cãi lời nghe không?"

Thiện ngây ngô vô tư trả lời: " Dạ, mẹ!" mà không biết rằng phải sắp xa bố mẹ mình rất rất lâu.

Hai ông bà ôm con lần cuối rồi tạm biệt mẹ Ngọc ra về. Không biết chuyện gì, cậu vô tư ra chơi tiếp cùng các bạn.

...

Từ đằng xa Quân vừa bán xong xấp vé số buổi sáng về khoe mẹ với giọng điệu vô cùng phấn khởi vui vẻ:

" Mẹ ơi, nay con bán hết rồi, được chú đi xe hơi mua hết còn cho con thêm 100.000 đ nữa, chú ấy tốt thật !"

Quân vui vẻ nở nụ cười ấm áp , mẹ Ngọc rất tự hào về Quân vì cậu là đứa con lúc nào cũng biết san sẻ mọi thứ với mẹ, từ nấu cơm, bán vé số, hay những lúc mẹ buồn Quân luôn lặng lẽ ngồi cạnh mẹ, an ủi mẹ, không để mẹ cô đơn. Vốn dĩ cậu là một người ấm áp như vậy mà.

Mẹ Ngọc nhẹ nhàng vuốt nhẹ đầu Quân : " Con giỏi lắm, nay mình nấu gì ngon ăn, có một bạn vừa mới đến, mẹ nhận nuôi vì hoàn cảnh bạn cũng tội nghiệp."

Quân nhìn ra xa thấy Thiện ăn mặc đẹp đẽ, cậu không hiểu lắm nên hỏi: " Nhưng nhìn bạn đó không giống trẻ mồ côi, thấy như con nhà giàu"

Mẹ Ngọc không nói rõ chỉ bảo: " Đừng nhìn bề ngoài, có đó rồi mất đó, không gì là mãi mãi, cậu bé rất đáng thương"

Quân luôn nghe lời và tin tưởng mẹ nên chẳng hoài nghi : " Vâng ạ, con biết rồi !"

Các bạn nhỏ chơi xong đi tắm, rửa tay vào bếp phụ mẹ nấu cơm. Mẹ Ngọc đi chợ mua đồ ăn, còn các bạn nhỏ ở nhà chuẩn bị đồ đạc dọn dẹp nhà cửa.

...

Mẹ Ngọc về tới là bọn nhỏ lại quay quần lấy rau, thịt ra cùng nhau nhặt, rửa giúp mẹ. Quân đang bắt nồi cơm, Thiện nhìn xung quanh hơi ngợ ngợ đến hỏi Quân:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...