Chương 13: GẶP NẠN - CẬU PHẢI DẠY VÕ CHO TỚ
Ngưỡng mộ võ thuật của Kiệt. Hôm nay Thiện hẹn Kiệt ăn cơm chung ở một nhà hàng gần công ty, ánh mắt có gì đó muốn nhờ vả . Cậu cứ nhìn Kiệt chao đảo con mắt rồi buộc miệng hỏi"
" Này, cậu học võ ở đâu vậy".
Kiệt đưa mắt nhìn Thiện vẻ ngờ ngạc.
" Cậu hỏi làm gì?" Rồi cuối đầu ăn tiếp.
Thiện nhịp nhịp bàn chân mắt liếc ngang liếc dọc cố tìm cách để mở lời nhờ dạy mình vài chiêu:
" Cậu...dạy võ cho tôi đi, tôi trả tiền cho cậu?"
Hình như đoán được ý Thiện rồi, Kiệt phì cười trả lời một từ không thể phủ hơn
" Không."
Chắc chắn rồi nghe một từ phũ phàng như vậy Thiện không thể không giận dữ, cậu không buồn nói vẻ mặt khó chịu rồi nghĩ:
" Tên này khó bảo thật, tức chết đi được"
Ăn xong Kiệt đưa tay giơ lên trước mặt Thiện ý nói "Ăn xong rồi, cậu trả tiền đi" càng làm chọc tức Thiện. Vẻ mặt Thiện lúc này làm Kiệt chỉ biết cười thầm, cậu ấy bị phũ đến như vậy mà.
Đôi mắt nhiếu lên vẻ mãn nguyện của Kiệt làm Thiện không thể không sôi máu hơn:
" Tôi ăn xong rồi, tôi về trước" Kiệt đáp
Thiện vốn nóng nảy, không kiềm chế được ngay trong nhà hàng mọi người đang dùng bữa cậu bất ngờ đứng dậy quát to trước sự ngỡ ngàng của mọi người làm Kiệt cũng đứng hình
" Cậu muốn chết không?" Thiện giận dữ nói to.
Cậu hướng mắt nhìn mọi người đang nhìn về mình nên nhẹ nhàng chấp tay xin lỗi rồi ngồi xuống. Hành động đó làm Kiệt càng mãn nguyện và cười không ngớt.
Hai người ăn xong đi bộ một đoạn quanh nhà hàng nghỉ ngơi. Thiện không buồn nói một câu suốt đường đi. Kiệt không thể trêu cậu hoài được trông đáng thương lắm.
" Không nói gì sao, không phải tôi không muốn dạy cậu nhưng sao cậu lại muốn học võ" Kiệt hỏi.
Thiện vui vẻ hẳn lên ngay lập tức trả lời:
" Tôi muốn được như cậu, ra đường chẳng sợ ai cả"
Thật ra học võ Kiệt có thể dạy nhưng Kiệt luôn cẩn thận với mục đích học của người muốn học võ.
" Nếu cậu học võ để tự vệ thì tôi dạy câu, còn học võ mà thấy việc gì gai mắt lại tung ra thì cậu không nên học, sẽ hại cho cậu đó, với tính nóng nảy của cậu tôi thấy không an toàn cho cậu chút nào"
Chẳng ai thừa nhận tính xấu của mình Thiện cũng không ngoại lệ:
" Tôi nóng nảy lúc nào, cậu đúng là không thể nói lời dễ nghe chút sao"
Gương mặt gian xảo chắc chắn sắp dỡn trò rồi, Thiện đứng lại một bước từ phía sau đá cho Kiệt một cái rồi hai người lại đánh nhau đùa dỡn như đứa trẻ khiến ánh nhìn xung quanh dồn về hai người. Thấy có gì đó là lạ, tự ý thức hai người dừng lại nghiêm chỉnh đi tiếp. Tinh thần hai người hôm nay có vẻ khá tốt, hai anh còn khiến cả thiên hạ ăn cẩu lương, hai anh đâu biết hành động trẻ con đó chỉ dành cho những người gọi là " lỡ mến nhau".
Bình luận