Chương 18: THÌ RA CẬU LUÔN NHỚ VỀ TỚ
Trong bệnh viện Thiện đang được cấp cứu, Kiệt tuy người đầy rẫy vết thương nhưng cậu không quan tâm, cậu vẫn đứng túc trực bên ngoài, qua cửa kính nhìn Thiện đang được các bác sĩ cấp cứu, cậu vô cùng đau lòng, tự trách bản thân không thể bảo vệ Thiện. Cậu nắm chặt tay đấm vào ngực mình thật mạnh nước mắt cứ tràn cả trên khuôn mặt. Vệ sĩ Kim an ủi vỗ vai, cũng không biết làm gì ngay lúc này. Trợ lý Vũ thì chỉ biết mếu máo khóc thương cho sếp và Kiệt vô cùng.
Bố mẹ Thiện hay tin ngay lập tức có mặt. Mẹ Thiện nhìn con trai qua cửa kính không khỏi không đau lòng khóc thét:
" Chuyện gì xảy ra với con tôi vậy"
Bố Thiện đứng bên an ủi. Cảnh tượng vô cùng đau lòng.
Nghĩ đến cảnh Thiện đau đớn khi bị hành hạ, Kiệt không thể kìm chế được cơn tức giận, dù vết thương trên người cậu đang rím máu nhưng cậu không hề thấy đau, có lẽ nổi câm phẫn dâng lên đến tột cùng đang chảy trong người cậu. Cậu đi ra ngoài đến bãi giữ xe, cậu muốn đến đồn cảnh sát, Vệ sĩ Kim theo sau hỏi han:
" Cậu muốn đi đâu"
Kiệt lúc này không còn là Kiệt nữa, bất kể ai ngăn cản cậu, cậu cũng có thể động tay động chân.
" Đồn cảnh sát"
Vệ sĩ Kim khuyên
" Cậu đang bị thương, xử lý vết thương trước đã"
Nhìn Kiệt đang rất giận dữ vệ sĩ Kim không dám cãi lời cậu lái xe đưa Kiệt đến đồn cảnh sát.
Từ cổng, Kiệt hung hăng xông ngay vào đồn cảnh sát với bộ đồ dính đầy máu và từng vết thương đang rím máu cứ chảy ra, sự câm phẫn ngay lúc này đã khiến cậu không còn thấy đau nữa. Bọn chúng đang được cảnh sát lấy lời khai. Kiệt xông đến túm lấy tên cầm đầu đấm thật mạnh vào mặt hắn khiến hắn ngã ngay xuống đất. Vệ sĩ Kim vội ngăn Kiệt lại, Kiệt đánh cả vệ sĩ Kim rồi túm cổ tên câm đầu đánh thêm hai cái nữa vào mặt thật mạnh, cảnh sát phải dùng còng tay còng cậu lại mới có thể ngăn cậu. Gương mặt đầy sát khí nhìn tên cầm đầu. Hắn lúc này mới nhìn sâu vào mắt Kiệt rồi sợ hãi. Vệ sĩ Kim làm thủ tục để đưa cậu về.
...
Sau khi thực hiện ca phẫu thuật Thiện còn hôn mê, bố mẹ ở lại chăm sóc cho cậu. Mẹ cậu ngồi bên giường bệnh nhìn con trai vô cùng đau lòng, tay nắm chặt tay Thiện, khóc thét lên:
" Mau tỉnh lại đi con, sao mọi chuyện lại ra thế này"
Bố Thiện đứng bên cũng không cầm được nước mắt chỉ biết an ủi vợ mình và mong con sớm tỉnh lại.
Bố cậu đi ra ngoài hành lang bệnh viện nói chuyện với trợ lý Vũ về sự tình. Ông thở dài hỏi trợ lý Vũ:
" Có chuyện gì xảy ra vậy"
Trợ lý Vũ mếu máo nói:
" Tôi xin lỗi, giám đốc bị theo dõi và ám sát mấy lần rồi, may mắn thoát nạn, chúng tôi đang cố gắng điều tra, không ngờ bọn chúng lại hành động trước"
Bố Thiện giận dữ:
" Sao không báo cảnh sát"
Trợ lý Vũ giải thích
Bình luận