Chương 24: MẸ CẬU ĐANG MONG CẬU CÓ GIA ĐÌNH

Hôm nay Thiện và Kiệt cùng về nhà Thiện. Mẹ cậu ra đón. Kiệt lễ phép chào:

" Cháu chào cô"

Thiện nhanh miệng giởi thiệu với mẹ:

" Mẹ, đây là Kiệt...À xíu con kể cho mẹ nghe, hai đứa con đói rồi"

Thiện về đúng bữa ăn. Bố Thiện cũng vừa về tới. Thấy Thiện thì hai cha con đã bắt đầu cà khịa nhau rồi:

"Trên đó hết món ngon rồi sao, hôm nay mới mò về"

Thiện xị mặtL

" Bố chẳng có lời nào hay hơn sao, hết bảo con đói rồi bảo hết món ngon"

Bố Thiện cười trêu con trai:

" Chẳng phải về đây, con luôn bảo chuẩn bị thức ăn ngon cho con. Bố nói sai sao"

Mẹ Thiện cười bảo Kiệt:

" Cháu đừng để ý, hai cha con như vậy đó, mỗi lần nó về là ổng hay trêu nó vậy thôi"

Mọi người dùng bữa. Thiện giới thiệu với bố:

" Đây là Kiệt, giám đốc công ty Nghĩ Đoàn mà mình đang hợp tác đó bố"

Bố cậu nhớ ra hình như Vũ có nói đến Kiệt:

" À...nhưng có phải là cậu giám đốc gì mà lúc Thiện nằm viện Vũ có bảo là cậu giúp đỡ Thiện tìm kẻ ám sát Thiện...có phải không?"

Kiệt lễ phép gật đầu:

" Dạ, đúng rồi ạ"

Thiện ngắt lời cũng nói với bố mẹ:

" Sẵn tiện con nói luôn, đây là Quân người bạn mà con hay nhắc và tìm lâu nay đó ạ. ( Cậu quay sang mẹ) Con tìm được cậu ấy rồi mẹ"

Mẹ Thiện tỏ mắt ngạc nhiên:

" Sao con tìm được..."

Thiện cười bảo:

" Để con kể sau, dài dòng lắm.."

Bố Thiện giả vờ tỏ vẻ nghiêm trọng hai hước bảo:

" Thì ra là cậu, làm cho nó suốt cả năm tháng chẳng thèm nói chuyện với hai ông bà già này...cậu có tội đó nha" rồi ông cười to.

Kiệt cúi đầu:

" Dạ, cháu xin lỗi..."

" Được rồi...ăn đi tý lại nói tiếp...cơm muội hết rồi" Mẹ Thiện bảo.

Về đến nhà lúc nào Thiện cũng phải báo cáo tình hình công việc cùng bố ở phòng khách, cũng phải cho bố biết tình hình thực tế công ty hoạt động ra sao. Nhân lúc này mẹ Thiện lại cùng Kiệt ra ngoài ngồi trò chuyện một lát. Mẹ Thiện bảo:

" Cháu biết đấy, nó tìm cháu cả mười lăm năm, lúc nào về nhà nó cũng cứ ngồi ngoài này buổi tối nhìn lên trời...rồi bảo nhớ cháu. Lúc nhỏ cô không biết là vì cô chú chia cắt hai đứa mà nó về chẳng giao tiếp với ai, ở trường cũng vậy chẳng chơi với ai. Lúc đó cô lo, may sao nó còn biết nói chuyện với cô giúp việc...Nhưng cô và nó có đến tìm cháu nhưng lúc đó cháu không còn ở đó"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...