Chương 16: Bồ Tát

SOS: Có tình tiết NTR - không chịu được xin dừng bước.

Bàn tay Từ Yến Kỳ nhẹ nhàng phác họa hình dáng khuôn mặt Văn Vũ, từ lông mày đến mắt, mũi đến môi - nơi ánh mắt hắn dừng lại thật lâu.

Văn Vũ như đang nằm mơ, nhíu mày một hồi, trong miệng thì thào nói gì đó.

Từ Yến Kỳ ngồi xuống, đặt ngón tay lên đôi môi khô khốc vì sốt của cậu.

Hắn không biết mình muốn làm gì, chỉ là sau khi đọc xong cuốn nhật ký đó, trái tim hắn như bị ném đá xuống hồ nước, giống như pháo hoa nổ tung trên mặt đất, hồi lâu không thể bình tĩnh lại.

"Hóa ra em chuyển trường sở dĩ không phải bởi vì những người trong trường nói này nói nọ sao?"

"Hóa ra em từng về thành phố Cầm, nhưng tôi chưa từng gặp lại em."

"Tôi gửi tin nhắn cho em, thật là em không thấy được sao?"

Từ Yến Kỳ cúi người, cảm giác được hơi thở của Văn Vũ phả vào mặt mình ấm nóng đến ngứa ngáy.

"Văn Vũ, duyên phận đúng là một đứa trẻ chạy lung tung, cần một viên kẹo như cơ hội để duy trì. Gặp lại em, đưa em đến bệnh viện, lại cho tôi đọc được nhật kí của em, tôi tin rằng ông trời đây là không muốn chúng ta bỏ lỡ nhau đấy."

Trong giấc mơ, Văn Vũ dường như cảm giác được có người thì thầm bên tai mình, vươn tay ôm lấy Từ Yến Kỳ.

Hai tay Từ Yến Kỳ chống xuống giường, trượt xuống ngã vào bên người Văn Vũ.

Văn Vũ tiến càng lúc càng gần Từ Yến Kỳ. Dưới bóng đèn tường, Từ Yến Kỳ có thể thấy rõ những sợi tóc lõa xõa trước trán cậu và cả vết lõm do cậu đang cau mày.

Từ Yến Kỳ theo bản năng giãy giụa một chút, Văn Vũ lại ôm hắn càng chặt, đôi môi đỏ của cậu nhẹ nhàng chạm vào môi hắn.

Sợi dây đàn trong đầu Từ Yến Kỳ "bụp" một tiếng mà đứt thành đôi, hắn có thể cảm nhận được cánh môi mỏng của Văn Vũ đang áp lên môi hắn, một cách vô tình mà như đổ thêm dầu vào lửa, hắn vươn đầu lưỡi ra liếm láp môi trên của cậu. Một tia xúc cảm lành lạnh mang theo ngọt ngào đáp lại Từ Yến Kỳ.

"Văn Vũ, làm em bắt đầu trước." Hốc mắt Từ Yến Kỳ đỏ lên.

Văn Vũ còn chưa cảm nhận được hơi thở nguy hiểm mà liếm vài cái rồi thở ra một hơi.

Giây tiếp theo, đôi môi bị xâm phạm một cách thô bạo.

Ngọn lửa được nhóm lên trong trái tim Từ Yến Kỳ như đốt cháy cả người hắn.

Hắn ngậm lấy cánh môi của Văn Vũ, cậu "hừ hừ" miếng tiếng, âm thanh nhu hòa, kiều diễm.

Thừa dịp cậu há mồm thở, hắn lập tức đem đầu lưỡi trượt vào trong miệng Văn Vũ. Đó là lần đầu tiên Từ Yến Kỳ nếm thử hương vị nước bọt ngọt ngào, giống như vị táo.

Từ Yến Kỳ dùng đầu lưỡi đảo qua lại trong miệng Văn Vũ, liễm liễm hàm răng trắng chỉnh tề, vòm miệng tinh tế ẩm ướt, sau đó bắt đầu khiêu khích đầu lưỡi mềm mại thẹn thùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...