Chương 29: Luân hồi
Văn Vũ trợn tròn mắt nhìn Từ Yến Kỳ, miệng có chút hé ra.
Lúc này không biết có ai hô to một tiếng: "Mặt trời lên rồi."
Ánh mắt Từ Yến Kỳ dịu dàng, giơ tay xoa đầu con người mà ánh mắt đang nhìn hắn không chớp ,chuyển đi hướng khác.
"Mặt trời lên rồi, chu kỳ mới cũng bắt đầu."
Văn Vũ theo bản năng ngước mắt nhìn, chỉ thấy dãy núi vẫn bị bao phủ bởi màu xám sắt, nhưng bầu trời trên đầu lại trong xanh, ở phương xa mênh mông sương mù, có một vầng sáng đỏ rực dường như đang xếp thành tầng lớp, màu dần trở nhạt thành màu đỏ mờ.
Thái dương từng chút từng chút nhô lên, chậm rãi xoay tròn trên bầu trời giống như một quả bóng nhỏ, mỗi lần xoay lại tỏa ra những tia sáng đỏ vàng cho đến khi biến nửa bầu trời đỏ rực, tràn đầy rực rỡ.
Cuối cùng, sau ánh bình minh của phương đông, mặt trời thoát khỏi xiềng xích rồi tỏa sáng, bầu trời đầy mây đỏ và tia sáng, giống như một con rồng khổng lồ phun ra vạn thác nước vàng.
Ngọn núi toàn một màu trắng bạc, nhìn từ xa, ánh vàng lấp lánh, ánh sáng trong như pha lê, lại giống như một con bướm vàng nhảy qua nhảy lại trên mặt tuyết, đổi sắc, hồng, đỏ vàng... chói mắt.
Du khách xung quanh ai nấy đều trầm trồ, thán phục trước khung cảnh hoang sơ của thiên nhiên.
Tâm Văn Vũ đập thình thịch, quay đầu nhìn Từ Yến Kỳ, thiếu niên toàn thân sáng chói, tóc giống như bị gió thổi bay che khuất khuôn mặt tươi cười nhìn về phương xa .
Hắn vừa mới nói gì vậy, Văn Vũ hoài nghi mình nghe lầm.
Từ Yến Kỳ cũng quay đầu nhìn cậu, thiếu niên đứng ngược sáng, Văn Vũ chỉ có thể nhìn môi hắn hé mở: "Ngốc."
Cậu sửng sốt hỏi: "Cậu nói cái gì?"
Từ Yến Kỳ xoa xoa đầu cậu: "Tôi mới nói gì em điều nghe thấy phải không?"
Văn Vũ mím môi, cậu quả nhiên không nghe lầm: "Chỉ là....hình như nghe được..."
Hắn cười, bả vai khẽ run, "Nghe được thì tốt rồi."
Cậu ngước mắt nhìn Từ Yến Kỳ, trong mắt hiện lên nghi hoặc.
"Muốn hỏi gì sao?"
Văn Vũ nhìn chằm chằm hắn: "Theo đuổi tôi? Ý cậu là cậu... thích tôi sao?"
Cậu khó hiểu, sao Từ Yến Kỳ lại thích mình chứ, bọn họ cũng chỉ mới quen, lần tiếp xúc gần nhất là khi hắn đưa cậu đi bệnh viện.
Lần uống rượu cậu đưa hắn về nhà, hắn có lẽ cũng không nhớ rõ.
Cậu đối với chàng trai này, chắc chắn là không có chán ghét, cũng sẵn sàn kết thân với hắn, sau vài lần tiếp xúc, cậu có thể cảm thấy hắn là một người tốt.
Nhưng đối với việc hắn muốn theo đuổi mình, Văn Vũ có chút không rõ nguyên do, lúc trước còn không phải có chuyện hắn và cô gái họ Lương nào đó sao? Sao lại đột nhiên theo đuổi cậu?
Còn có, mình thích hắn ư? Cậu còn chưa bao giờ suy nghĩ về nó.
Từ Yến Kỳ vẫn đang cười, hắn biết mình nói điều này quá sớm, nhưng hắn không nhịn nổi.
Bình luận