Chương 53: 🍘Chương 52

Làn da trắng lộ ra, từ hai lúm đồng tiền nhỏ xíu ở thắt lưng cho đến khe rãnh mờ mờ phía dưới, tất cả đều khiến người ta không thể rời mắt.

Chết tiệt, ngay cả chỗ này cũng trắng đến vậy sao!

Làn da mềm mại như viên kẹo sữa trắng nõn lồ lộ trước mắt, miếng vải nhỏ bé màu trắng lơ lửng như muốn rơi xuống, khiến người ta không khỏi nảy sinh một ham muốn – muốn kéo nó xuống để xem bên trong là gì.

Bên trong liệu có thơm như thế không? Chắc là thơm lắm.

Toàn thân anh ấy đều tỏa ra hương thơm như thế, nơi ấy chắc chắn còn thơm hơn.

Khốn kiếp, mình đang nghĩ cái quái gì vậy chứ!!

Cổ họng khô khốc đến khó chịu, cuối cùng Nhạc Sâm cũng đưa tay ra, kéo cậu nhóc chẳng hay biết gì kia lại gần.

Khi cảm nhận được bàn tay nóng rực kia đang nắm chặt lấy cạp quần mình, Tô Nhung còn chưa kịp quay đầu lại đã nghe thấy giọng nói vang bên tai: "Anh ơi, quần anh tuột rồi."

Thật sự quá mất mặt.

Tô Nhung lập tức cứng đờ, không dám nhúc nhích, chỉ cảm thấy mình như một con ếch nhỏ bị nước sôi luộc chín.

Từ đó trở đi, mọi hành động của cậu đều nghe theo sự chỉ huy.

"Trèo ra rìa trước đã, xem có xuống được không."

"Ừm."

Một lúc sau, từ đống chăn ga gối nệm cao ngất, một cái đầu đen nhánh thò lên. Tô Nhung ló đầu nhìn xuống một cái, rồi lập tức rụt lại, ánh mắt đầy cầu cứu nhìn sang Nhạc Sâm.

"Cao quá, anh không xuống được."

Lúc nãy cậu còn chẳng thể tự leo lên, nơi này lại không có chỗ bám để lấy đà, dù có kiễng chân hết mức cũng chỉ vừa chạm được mép nệm. Nếu không có người phía sau đẩy lên, chắc chắn cậu không thể lên được.

Nhớ lại chuyện lúc nãy bị người ta đỡ mông đẩy lên, mặt Tô Nhung lại thêm vài phần lúng túng.

Tình huống lúc này cấp bách, tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần. Để đưa được Tô Nhung lên trước, Nhạc Sâm không phân biệt nặng nhẹ mà túm mạnh hai bên eo cậu, đến lúc gần lên được thì còn dùng tay đẩy cả mông cậu lên cao.

Sờ lên phần eo còn hơi ê ẩm, Tô Nhung cúi đầu cắn nhẹ môi dưới, không nói gì.

Người này lúc nãy khỏe thật, không biết có làm đỏ da không nữa...

"Vậy để em xuống trước, rồi đứng dưới đỡ anh."

Không để ý đến biểu cảm thay đổi trên mặt Tô Nhung, Nhạc Sâm nhanh chóng nhảy xuống, dang hai tay ra, tạo tư thế như chuẩn bị đón lấy.

"Nhảy xuống đi."

Nhìn Nhạc Sâm đứng phía dưới, Tô Nhung ước lượng khoảng cách, cẩn thận thò người ra mép giường, từ từ dịch sát ra ngoài.

Nhạc Sâm nhìn chăm chú vào cậu với ánh mắt hồi hộp, vô thức nuốt nước bọt, "Xuống đi mà."

Vừa dứt lời, cậu nhóc phía trên đã nhắm mắt lại và nhảy xuống, Nhạc Sâm bước lên một bước đón lấy. Ngã vào lòng cậu ta là một thân thể mềm mại và hương thơm dễ chịu vương vấn mãi bên mũi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...