Chương 58: 🍘Chương 57

Khốn kiếp...

Ra tay chậm mất một bước.

Chính Tô Nhung cũng không biết rốt cuộc bây giờ là tình huống gì. Hai tay cậu đều bị người khác nắm lấy, chỉ khác là một bên nắm cổ tay, bên kia giữ lấy cánh tay.

"Anh định đưa anh ấy đi đâu?"

Giọng chất vấn của Nhạc Sâm khiến Hình Diễm Thần cực kỳ khó chịu, hắn nhếch mép, khinh thường bật ra một câu: "Liên quan quái gì đến cậu?"

Người này đâu phải bạn trai của Tô Nhung, dựa vào đâu mà quản nhiều thế?

Dựa vào cái thân phận "đồ giả mạo" kia sao?

Đừng đùa!

"Anh..."

Thấy rõ sự khinh thường trong mắt Hình Diễm Thần và chất giọng cứng rắn kia, Nhạc Sâm chợt lạnh mặt. Nụ cười thường trực nơi khóe môi cậu ta chẳng biết đã biến mất từ lúc nào.

Thấy đối phương im lặng, Hình Diễm Thần như thể thắng được một trận, ngẩng cao cằm đầy đắc ý. Khi Nhạc Sâm chưa kịp hành động tiếp theo, hắn đã nhanh tay kéo Tô Nhung về sau lưng mình.

Trong lòng dâng lên một luồng khoái cảm, Hình Diễm Thần không nói thêm lời nào, lại định đẩy Tô Nhung vào xe – không ngờ lại bị ngăn cản lần nữa.

"Đồ chết tiệt..."

Không nhịn nổi nữa, hắn giận dữ tóm lấy cổ áo Nhạc Sâm như muốn cảnh cáo, nhưng không ngờ đối phương lại nhanh nhẹn tránh được, còn nhân lúc hắn mất tập trung mà cướp lại Tô Nhung.

Thật sự muốn đánh nhau rồi!

Nhưng trước khi ra tay, hắn lại nghiến răng gầm lên:

"Tô Nhung, lại đây cho tôi."

Giọng mệnh lệnh không chút khách khí. Hình Diễm Thần cứ tưởng Tô Nhung vẫn như trước – ngoan ngoãn nghe lời, hắn nói sao cũng được.

Nhưng Tô Nhung bây giờ đã khác.

Cậu không còn muốn dây dưa với tên điên này nữa.

Đúng vậy, là điên.

Từ sau tối nay, trong lòng Tô Nhung, Hình Diễm Thần đã chính thức được dán nhãn "kẻ điên", hơn nữa là một "tên điên có xu hướng bạo lực."

Lặng lẽ lùi lại nửa bước, nép về phía sau lưng Nhạc Sâm, Tô Nhung khẽ kéo lấy vạt áo của đối phương, đôi mắt ửng đỏ đầy sợ hãi nhìn người đàn ông sắc mặt đen kịt phía trước.

Lúc nãy Hình Diễm Thần đã bóp tay cậu rất đau, giờ cổ tay đỏ ửng một vòng, rát nóng như bỏng. Hắn ra tay quá mạnh, khiến cậu có cảm giác như khớp xương bị trật.

"Anh thấy anh ấy muốn tới gần anh sao?"

Cảm nhận được cái nắm khẽ khàng nơi vạt áo, Nhạc Sâm càng vững tin hơn, giọng nói thêm phần mạnh mẽ:
"Tôi thấy anh khỏi cần phí công nữa. Học trưởng đã đi với tôi thì tất nhiên nên để tôi đưa anh ấy về."

Nụ cười vốn đã biến mất lại trở về nơi khóe môi Nhạc Sâm, nhưng lần này mang theo một tầng ý vị mà chỉ có Hình Diễm Thần mới hiểu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...