Chương 182: 🍨Chương 181
Bởi vì bên cạnh chẳng có mấy người bạn thân thiết, nên mỗi năm đến khi nhận được tin nhắn của ba gửi đến, cậu mới nhớ ra hôm nay là sinh nhật mình.
Tối hôm đó, cậu sẽ tự thưởng cho bản thân một món ăn thêm để gọi là mừng sinh nhật.
Nhưng cũng chỉ có thế thôi.
Với Tô Nhung mà nói, sinh nhật chỉ là một ngày hết sức bình thường, thậm chí phần lớn thời gian cậu còn quên mất sự tồn tại của nó.
Khóe mắt cong cong khi nhắn tin lại cho ba, Tô Nhung rời giường, đánh răng rửa mặt một lượt rồi xỏ dép lê xuống tầng, định tìm người đàn ông đã biến mất từ sớm.
Cậu tìm thấy Hứa Cảnh Dịch ở tầng một.
Nhìn bóng dáng quen thuộc đang đứng bên quầy bếp giữa nhà, bước chân Tô Nhung khẽ khựng lại.
Trên mặt bàn trắng bày la liệt dụng cụ làm bánh, phần lớn đều bị dính kem tươi, ở một bên còn đặt mấy lớp cốt bánh đang làm dang dở.
Người đàn ông đứng giữa đang chuyên chú phết lớp kem màu trắng sữa lên mặt bánh, hoàn toàn không hay biết có một bóng người nho nhỏ đang lặng lẽ tiến lại gần từ phía sau.
Một đôi tay trắng trẻo bất chợt ôm lấy eo anh, động tác đang dừng lại, Hứa Cảnh Dịch nghiêng đầu nhìn thiếu niên đang nhoẻn miệng cười với mình.
Liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường bên cạnh, giọng anh có chút bất lực:
"Sao dậy sớm thế?"
Hôm nay anh cố tình dậy sớm để tự tay làm một chiếc bánh sinh nhật bất ngờ cho Tô Nhung, vậy mà giờ món quà lại bị phát hiện sớm mất rồi.
Nghe vậy, Tô Nhung dụi mặt vào người Hứa Cảnh Dịch, vừa làm nũng lại vừa hơi trách móc:
"Anh không ở đây là em tỉnh liền."
Từ sau khi hai người ngủ chung mấy ngày nay, Tô Nhung mới nhận ra mình đã sớm quen với việc được người kia ôm khi ngủ.
Chắc Hứa Cảnh Dịch cũng vừa rời giường không lâu, nên lúc cảm thấy bên cạnh trống vắng, cậu liền tỉnh giấc.
"Bé con, anh xin lỗi."
Hứa Cảnh Dịch đặt cái bàn gạt kem xuống, xoa nhẹ lên mái tóc cậu nhóc, trong mắt ánh lên vẻ áy náy: "Hay để anh ngủ cùng em thêm một lát nữa nhé?"
"Không ngủ nữa đâu." Tô Nhung lắc đầu, mắt rơi xuống mấy lớp cốt bánh trông tạm được trước mặt, giọng mềm mại hỏi: "Cái này là anh làm cho em à?"
"Ừ."
Tô Nhung có chút bất ngờ khi Hứa Cảnh Dịch lại tự tay làm bánh cho mình.
Trong ấn tượng của cậu, Hứa Cảnh Dịch rất ít khi vào bếp.
Nhìn đống nguyên liệu đang làm dở, cậu không nhịn được mà đề nghị:
"Hay là để em giúp anh nhé? Trước đây em từng học làm đồ ngọt rồi."
Kể từ sau khi quyết định không cố lấy lòng Hình Diễm Thần nữa, cậu cũng chẳng còn đụng đến đồ ngọt lần nào.
Giờ nhìn lại mấy dụng cụ quen thuộc, bất giác trong lòng cậu thấy ngứa ngáy tay chân.
Bình luận