Chương 187: 🍨Chương 186
Tô Nhung lúc đầu không hiểu rõ, không hiểu vì sao trong phòng khách sạn lại có thể... mua sắm.
Chỉ đến khi cậu đến khách sạn nơi Ôn Mặc đang ở, nhìn thấy trong căn phòng rộng rãi tụ tập không ít người mẫu mặc đồ thiết kế cao cấp cùng nhân viên tư vấn của các nhãn hàng, Tô Nhung cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa câu nói đó.
Thì ra trên đời này thật sự có những người mua quần áo mà chẳng cần ra khỏi cửa, chỉ cần một cú điện thoại là có thể khiến thương hiệu mang cả người mẫu đến tận nơi để trình diễn.
Trong phòng có hơi nhiều người, Tô Nhung ít nhiều có phần rụt rè.
Nhưng Ôn Mặc chẳng cho cậu cơ hội để ngại ngùng, vừa thấy cậu đến đã niềm nở bắt chuyện, còn chủ động chọn quần áo giúp Tô Nhung.
Nhìn cậu nhóc còn mang nét bỡ ngỡ đang bị mẹ mình kéo ngồi xuống sofa, Hứa Cảnh Dịch không kìm được bật cười trong ánh mắt, anh nghĩ ngợi một chút rồi bước tới nói:
"Anh vừa hay có chút việc phải xử lý, ở thư phòng bên cạnh, xong rồi thì Tiểu Nhung em..."
"Tiểu Nhung đi với mẹ, con lo việc của con đi."
Ôn Mặc phẩy tay cắt ngang lời Hứa Cảnh Dịch, thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu lên.
Thấy trong mắt mẹ chỉ có Tô Nhung, Hứa Cảnh Dịch khẽ cười bất lực, dịu dàng xoa đầu cậu nhóc, dặn dò vài câu rồi mới xoay người bước vào thư phòng.
Tiếng cửa khép lại vừa vang lên, bên cạnh Tô Nhung đã vang lên tiếng "chậc chậc" của Ôn Mặc.
Chưa bao giờ thấy Hứa Cảnh Dịch dịu dàng đến vậy, nhưng nhìn bộ dạng đón nhận rất tự nhiên của Tô Nhung, Ôn Mặc không khỏi nhướng mày đầy ẩn ý.
Xem ra chỉ có trước mặt Tô Nhung, Hứa Cảnh Dịch mới lộ ra vẻ mềm mỏng này.
Nghĩ đến ánh mắt con trai vừa nãy, bà chợt xoa cằm trầm ngâm, rồi bất chợt hỏi:
"Tiểu Nhung, dạo này con có thấy A Dịch còn bị đau đầu không?"
"Hình như là không còn nữa rồi ạ."
Tô Nhung nghiêng đầu nhớ lại, chỉ nhớ hôm đầu tiên tỉnh dậy thì Hứa Cảnh Dịch có bị đau đầu, nhưng những ngày sau đó thì không thấy nữa.
Trong lòng gật đầu hài lòng, Ôn Mặc quay sang nhìn cậu nhóc ngoan ngoãn đang ngồi bên cạnh, không khỏi cảm thấy may mắn vì ngày xưa đã ủng hộ Hứa Cảnh Dịch quay về tìm Tô Nhung.
Dù Hứa Cảnh Dịch đã rời khỏi trung tâm điều dưỡng từ lâu, nhưng những cơn đau đầu và mất ngủ vẫn không buông tha anh. Khi nghiêm trọng thì còn phải dùng thuốc mới tạm ổn.
Khi đó, thứ duy nhất có thể an ủi được anh chính là... nhìn ảnh của Tô Nhung để qua ngày.
Nhưng như vậy cũng không thể giải quyết tận gốc.
Ban đầu Hứa Cảnh Dịch bị đưa ra nước ngoài chính là vì anh đã vì Tô Nhung mà ra tay đánh người.
Dù chuyện đúng là lỗi của đối phương, nhưng hành vi của Hứa Cảnh Dịch cũng không thể chấp nhận được.
Cuối cùng, chuyện này vẫn không thể giấu được ông cụ Hứa.
Rời khỏi trung tâm điều dưỡng, anh bị yêu cầu không được trở lại trong tương lai.
Bình luận