Chương 188: 🍨Chương 187

Anh vẫy tay, giọng nói dịu dàng: "Bảo bối, lại đây nào."

Lời vừa dứt, chỉ thấy cậu nhóc vừa nhẹ nhàng đóng cửa lập tức bước nhanh về phía anh, không nói một lời, lao thẳng vào lòng anh.

Hứa Cảnh Dịch bóp nhẹ khuôn mặt mềm mịn ấy, ngẩng cằm Tô Nhung lên, hôn nhẹ lên khóe môi cậu rồi hỏi: "Không vui à?"

"Không có đâu ạ."
Tô Nhung khẽ lắc đầu, sau khi nhận được mấy nụ hôn chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, cậu đỏ mặt lí nhí:
"Dì Mặc mua cho em nhiều quần áo quá, em thấy hơi ngại..."

"Em cảm thấy mình nên mua gì đó tặng dì Mặc mới đúng."

Lúc nãy, cậu mới chợt nhớ ra là họ vừa đi nghỉ dưỡng ở đảo về, lẽ ra phải chuẩn bị quà cho người lớn trong nhà.

Chỉ là do trước đây cậu rất ít khi tiếp xúc kiểu quan hệ như thế này, nên nhất thời không nghĩ tới, thành ra giờ không có gì trong tay.

"Không sao đâu, bà ấy chẳng thiếu gì cả."
Hứa Cảnh Dịch không cảm thấy đó là chuyện lớn, nhưng thấy Tô Nhung cứ tỏ ra lơ đãng, anh cân nhắc một chút rồi nói:
"Vậy lát nữa anh sẽ liên hệ với quản gia bên đảo nghỉ dưỡng, nhờ người ta gửi ít quà lưu niệm sang đây cho dì, được không?"

"Nơi đó cũng gần thôi, mai là tới rồi."

Thấy nét mặt cậu nhóc cuối cùng cũng có chút biểu cảm, anh mỉm cười, lại nâng cằm nhọn nhỏ của Tô Nhung lên, giọng mang theo chút ghen: "Vấn đề đã được giải quyết rồi, vậy thì không được nghĩ đến người khác nữa."

Không cho phép trong đầu Tô Nhung có ai khác, cậu chỉ được nghĩ đến một mình anh thôi.

Dù người đó là mẹ anh, cũng không được.

Nói xong, Hứa Cảnh Dịch chẳng cho Tô Nhung cơ hội phản hồi, môi mỏng lại áp xuống.

Nụ hôn lần này, Tô Nhung có thể cảm nhận rõ ràng bên trong mang theo cảm xúc không nhỏ.

Một nụ hôn mãnh liệt.

Chiếc lưỡi thô ráp cạy mở đôi môi mềm mại, quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ bên trong, không cho trốn tránh, mút lấy mạnh mẽ.

Đôi môi giờ đã đỏ bừng vì bị cọ xát, cả khoang miệng đều ướt đẫm, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn. Khuôn mặt vì thiếu dưỡng khí mà chuyển sang hồng nhạt, khiến người khác nhìn cũng xót xa.

Cậu bắt đầu thấy khó chịu, muốn né ra, nhưng người đàn ông kia đâu cho cậu cơ hội.

Cả đầu bị giữ chặt trong lòng bàn tay ấm áp, phía sau cổ cũng bị bao phủ bởi một bàn tay to, Tô Nhung hoàn toàn bị khống chế, chỉ có thể phát ra vài tiếng rên nhẹ như phản kháng.

Khó chịu quá, chịu không nổi...

Cậu bắt đầu đấm vào vai Hứa Cảnh Dịch, cuối cùng, cứ ngỡ là phản kháng đã có tác dụng, chiếc lưỡi ngỗ ngược kia mới chịu rời khỏi miệng cậu.

Cúi đầu thở hổn hển, cả đầu óc Tô Nhung mơ màng hẳn đi. Cậu cụp mắt xuống, thấy anh đang cầm tay mình, hôn nhẹ lên từng đầu ngón tay, liền rụt tay lại theo phản xạ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...