Chương 152: 🍩Chương 151

Vừa nói, chú Kiều không quên giới thiệu người bên cạnh vẫn chưa lên tiếng:
"Đây là ba của thiếu gia."

"Con... con chào chú ạ, con chào cô ạ... chào hai người ạ."

Khi biết hai người trước mặt chính là cha mẹ của Hứa Cảnh Dịch, Tô Nhung bất giác căng thẳng, sau khi lễ phép chào hỏi xong thì đứng đơ ra tại chỗ, không biết nên nói gì tiếp theo.

"Đừng căng thẳng thế."

Thấy cậu bé nhỏ lộ rõ vẻ lo lắng, Ôn Mặc không nhịn được khẽ siết tay Tô Nhung, mỉm cười dịu dàng đề nghị:
"Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi, đừng đứng mãi thế này."

Lời bà vừa dứt, chú Kiều liền nhanh nhẹn nói:
"Phòng khách đã được chuẩn bị xong, xin mời mọi người theo tôi."

Đi theo mọi người đến phòng khách, Tô Nhung liếc nhìn Hứa Minh Bác đang đi phía trước – người từ đầu tới giờ vẫn không nói lời nào, lại nhìn sang Ôn Mặc vẫn luôn nắm tay cậu không buông, trong lòng càng thêm rối bời. Cậu căng thẳng đến mức quên mất cả việc mình đang đói bụng.

*

Ngồi xuống phòng khách, may mắn là Ôn Mặc không ngồi cạnh cậu, nếu không chắc chắn sẽ phát hiện toàn thân cậu đang cứng đờ đến phát run.

Người giúp việc mang trà nóng lên.

Cuộc trò chuyện bắt đầu, nhưng hầu như chỉ có Ôn Mặc nói, Tô Nhung trả lời, còn Hứa Minh Bác chỉ thỉnh thoảng mới chen vào một câu, thái độ không hề thân thiện như vợ ông.

Thật khó để diễn tả cảm giác lúc này.

Rõ ràng chỉ là trò chuyện với bố mẹ của thanh mai trúc mã thôi mà, vậy mà Tô Nhung lại có cảm giác như đang ra mắt phụ huynh của người yêu.

Ánh mắt của người ba mang theo sự đánh giá dò xét, còn người mẹ lại tràn đầy hài lòng và yêu thương.

Chính cậu cũng bị suy nghĩ đó dọa cho hoảng sợ, vội vàng gạt nó ra khỏi đầu, nghiêm túc tập trung vào những câu hỏi mà Ôn Mặc đưa ra.

Toàn bộ sự chú ý của cậu đều đặt vào cặp vợ chồng đối diện, nên hoàn toàn không phát hiện Hứa Cảnh Dịch đã bước vào phòng khách từ lúc nào.

Chỉ đến khi chỗ bên cạnh có người ngồi xuống, cậu mới bàng hoàng nhận ra.

Một bàn tay ấm áp đặt lên vai, Tô Nhung nhạy bén nhận ra ánh mắt của Ôn Mặc nhìn về phía mình bỗng trở nên... khác lạ.

Không kịp suy đoán xem đó là ánh mắt gì, cậu hoảng hốt gạt tay Hứa Cảnh Dịch ra.

Tưởng rằng làm vậy sẽ khiến anh thu tay lại, nào ngờ bàn tay còn lại của Hứa Cảnh Dịch lại đặt lên tay cậu đang để trên đầu gối, rồi nắm chặt lấy.

Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc Tô Nhung hoàn toàn trống rỗng.

Cậu không hiểu tại sao Hứa Cảnh Dịch lại làm như vậy.

Nếu như xung quanh không có ai, thì cậu còn có thể nghĩ rằng đây chỉ là một thói quen thân mật.

Nhưng hiện tại, đối diện cậu là cha mẹ của Hứa Cảnh Dịch, hành động như thế này chẳng phải quá kỳ lạ sao?!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...