Chương 154: 🍩Chương 153
Làm ra mấy hành động thân mật như vậy... hình như là chuyện rất bình thường...
Nghĩ đến đây, Tô Nhung lại cảm thấy may mắn.
May mà lúc bị Hứa Cảnh Dịch hôn trộm hôm nay, xung quanh không có ai. Nếu không thật sự cậu xấu hổ đến mức muốn độn thổ mất thôi.
Không biết Tô Nhung đang rối rắm vì chuyện này, Hứa Cảnh Dịch ăn được bảy phần no thì đã đặt đũa xuống, tao nhã cầm khăn ăn bên cạnh lên lau miệng.
Lau xong, anh nhìn sang cậu thiếu niên bên cạnh đang muốn nói lại thôi, nhướn mày hỏi:
"Sao vậy?"
Nhìn chiếc khăn ăn trắng đặt bên tay đối phương, Tô Nhung ấp a ấp úng, tiếng nói ra bé đến mức gần như không nghe thấy:
"Cái đó... em dùng qua rồi mà..."
Tuy khăn ăn khá to, cậu chỉ dùng một góc nhỏ, còn anh thì dùng ở phần sạch bên kia, nhưng mà... nhưng mà hai người cùng dùng một cái khăn ăn vẫn kỳ lắm ấy...
"Không sao, anh không để ý."
Nghe anh nói nhẹ như không có gì, Tô Nhung bỗng thấy bất lực.
Thôi... lỡ dùng rồi thì cứ vậy đi.
Tựa người vào lưng ghế, Tô Nhung dần buông trôi suy nghĩ, cho đến khi một bàn tay lớn xuất hiện trong tầm mắt, cậu mới hoàn hồn lại.
"Lúc nãy em nói gì ấy nhỉ?"
Nhìn cậu bé bên cạnh vừa thôi ngẩn người, Hứa Cảnh Dịch nở nụ cười bất lực, kiên nhẫn nhắc lại: "Anh vừa nói, cuối năm nhà họ Hứa sẽ tổ chức một buổi yến tiệc, em có thể đi cùng anh không?"
Tiệc à...
Thật ra Tô Nhung không thích dự tiệc cho lắm.
Vì tiệc thường rất đông người, các chủ đề trò chuyện thì cậu lại không hiểu mấy, chỉ có thể đứng bên phụ họa, hoặc lẻn đi ăn vài cái bánh ngọt, đối với cậu thì đúng là chán ngắt.
Cậu vừa định mở miệng từ chối, nhưng bỗng nhớ tới lần trước Hứa Cảnh Dịch đã đồng ý đi dã ngoại với lớp cậu.
Còn cả... chuyện anh một mình ra khơi đi tìm cậu lúc gặp tai nạn trên biển...
"Được ạ." Tô Nhung gật đầu đồng ý.
Nhưng lý do đồng ý không chỉ vì muốn trả ơn.
Dù cho Hứa Cảnh Dịch chưa từng làm gì vì cậu, chỉ cần là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ, nếu anh có nhờ cậu điều gì, cậu cũng sẽ dốc hết sức giúp đỡ.
Hơn nữa... đi dự tiệc cũng đâu có gì quá khó.
"Tiểu Nhung ngoan quá."
Đầu cậu bị anh xoa nhẹ một cái, Tô Nhung ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác, môi bĩu nhẹ một cái.
Cái này... có gì đâu mà khen.
Chỉ là... chuyện nhỏ thôi mà...
"Khi nào vậy anh?"
"Chưa có thông báo chính thức." Hứa Cảnh Dịch đáp, "Nhưng nếu dựa vào mấy năm trước mà đoán, chắc khoảng hai tuần trước khi hết năm."
Bình luận